Kết quả 1 đến 7 của 7

[Xuyên không] Phu quân ta đại ác ma

  1. #1
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo

    [Xuyên không] Phu quân ta đại ác ma



    Phu quân ta đại ác ma

    Tác giả: Tiêu Lăng Sương

    Thể loại: Cổ đại, xuyên không, giang hồ, sắc nữ



    Giới thiệu:

    Nàng là cô nhi, từ khi có được ý thức đã phải chứng kiến cảnh cha mẹ chết.

    Nàng tự thấy đau khổ vì tên mình không hề hay chút nào, nàng mặc cảm với bản thân mình xấu xí. Nàng hận, hận tất cả, quyết tâm trở thành đàn chị trong giới côn đồ.

    Mặc dù nàng xông pha thiên hạ, không sợ trời, không sợ đất, nhưng cư nhiên lại bị chuột dọa mà chết. May mắn thay, nàng xuyên qua, nhập vào một mĩ nữ, đã thế lại được cha mẹ yêu chiều. Rồi nàng gặp được hắn - đại ác ma.

    Hắn tuy lãnh khốc với người khác nhưng lại dịu dàng với nàng. Nàng nghe đồn, trên giang hồ, hắn là cao thủ hạng nhất, quyền lực lại rộng lớn, tiền đủ đè chết người. Nàng mừng rỡ, với được hũ vàng rồi.

    Đi theo hắn, nàng được rất nhiều quyền lợi. Được hắn nâng như nâng trứng, coi như báu vật hiếm có. Nàng tự nhủ cả đời sẽ không buông hắn ra.

    Đôi lời của tác giả:
    Xin chào mọi người!
    Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên có gì sai sót mong các bạn nhận xét thẳng thắn để mình sửa chữa.
    Cảm ơn vì đã đọc!




    Chữ Ký của: Tiêu Lăng Sương

  2. #2
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 1: Hình như là xuyên không?
    Chương 1:





    Vù vù vù...
    Đêm tối, từng cơn gió thổi vi vu, len lỏi vào từng ngõ ngách, lượn qua từng dãy nhà, thổi bay một đám bụi lên không trung, rồi từ từ đáp xuống mặt đất. Trong con hẻm nhỏ vắng lặng, tiếng bước chân đều đều vang lên.

    "Đứng lại." Tiếng thét chói tai mang giọng điệu đầy uy hiếp của một nữ tử. Tiếp ngay sau đó, một tốp người không biết từ đâu chui ra, vây lấy người đang đứng cách đó không xa. Từ trong bóng tối, tiếng giày cao gót nện vào mặt đất càng ngày càng rõ, một bóng đen hùng hổ đi ra, hông cong lên lắc qua lắc lại rất uyển chuyển. Trên tay nàng ta cầm một cây gậy bóng chày, đầu gậy đập đập nhẹ vào tay còn lại.

    "Tiểu Mạc à! Em còn nhớ chị đây là ai không?" Nữ nhân cầm gậy làm ra tư thế rất bá đạo hỏi.

    Mỗ nữ bị bao vây nhìn một lượt từ trên xuống dưới nữ nhân cầm gậy, thong thả nói:"Không nhớ."

    Nữ nhân cầm gậy mặt khẽ biến:"Tiểu Mạc à, trí nhớ của em thật kém quá đi, em không thấy chị giống với con bé mà hôm qua em đánh sao?" Từ đánh được nhấn thật mạnh.

    Con người tên "Tiểu Mạc" kia vẫn rất thong thả đứng yên, mồm tóp tép nhai kẹo cao su, cặp cầm ở tay vắt qua vai, áo khoác buộc lỏng lẻo trước eo. Hơi hơi cau mày, có vẻ đang nhớ lại điều gì đó.

    "A" Bỗng nhiên "Tiểu Mạc" thốt lên:"Nhìn lại có vẻ rất giống, nhưng bất quá là giống ai? Hôm qua tôi đánh nhiều người lắm!" Tỏ vẻ châm chọc, "Tiểu Mạc" vừa hỏi lại nữ nhân kia, vừa nhếch mép cười.

    "Mày..." Nữ nhân cầm gậy mặt đen sì, hét lớn: "Tiểu Mạc, mày dám quên việc mày đã đánh em tao sao? Mày có biết sau khi bị mày đánh nó đã không ăn uống gì suốt mấy ngày hôm nay rồi không? Bây giờ trông nó người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ, chỉ ru rú ở trong phòng, ai gọi cũng không ra. Thế mà mày vẫn nhởn nhơ ở đây vui vẻ được sao?"

    "Tiểu Mạc cười khẩy, đảo mắt một lượt xung quanh rồi dừng lại trên người nữ nhân cầm đầu: "Thực sự tôi đâu nhớ. Trên tổ quốc này có biết bao nhân dân làm sao tôi nhớ mặt hết từng người một? Còn nữa, cái tên "Tiểu Mạc" không phải là để cho chị gọi." Ba chữ cuối cùng được nhấn mạnh, tỏ ý không hài lòng.

    Nữ nhân kia có chút rùng mình, trán hơi ướt mồ hôi, chân vô thức lùi lại một bước. Nhưng chỉ một lúc sau liền hồi phục lại dáng vẻ ban đầu, lấy hết dũng khí hướng về phía "Tiểu Mạc" gào to: "Mày...mày đừng tưởng những đứa khác sợ mày thì tao cũng sợ mày. Hôm nay tao phải thay cha mẹ mày dạy dỗ lại mày." Dứt lời liền giơ gậy lao về phía "Tiểu Mạc" đang đứng.

    Mỗ nữ vẫn bình chân như vại, đứng im bất động. Nhàn nhạt nhìn nữ nhân kia đang lao đến, mắt chỉ thoáng lóe lên. Đến khi cây gậy tưởng chừng sắp trụ trên đầu "Tiểu Mạc", lúc này nàng mới hơi di chuyển thân thể sang một bên tránh đòn. Tay đồng thời cầm cặp đập mạnh vào lưng nữ nhân kia. Theo quán tính, nàng ta lao thẳng về phía trước với tốc độ tối đa, đâm thẳng vào bức tường gần đó với tư thế ếch vồ mồi, dính chặt vào tường rồi từ từ tụt xuống.


    "Tiểu Mạc" nhẹ nhàng xoay người lại phía nữ nhân kia, tay xoa xoa cằm, miệng không ngừng lẩm bẩm:"Oa, tư thế đẹp a. Chậc..châc...chấm bi à, không tệ, không tệ."(Đương nhiên là quần nhỏ chấm bi ) Xung quanh phát ra vài tiếng cười nhỏ.

    Nữ nhân cầm gậy giận quá hóa thẹn, vội vàng đứng dậy, tay chỉ thẳng vào "Tiểu Mạc": "Con khốn. Mày...mày...Đồ ác nữ..."

    Sau khi chửi xong, nàng ta mới giật mình nhìn lại. "Tiểu Mạc" lúc này bộ mặt đã không còn cười cợt nữa. Ánh mắt trở nên sắc lạnh. Bỗng nhiên trước mắt lóe lên một cái, "Tiểu Mạc" đã đến đứng trước mặt nữ nhân kia, tay túm lấy cổ áo, lạnh lùng nói: "Thử nói lại câu đó một lần nữa?"

    Nữ nhân cầm gậy mồ hôi tuôn như mưa, người run bần bật, mắt trợn tròn nhìn "Tiểu Mạc" rồi liếc sang lũ bè phái xung quanh cầu cứu: "Chúng...chúng mày...mau...xông lên đi."

    Đám người còn lại dè chừng nhìn nhau, không hẹn mà đồng thời gật đầu một cái, tất cả vứt hết gậy gộc vũ khí xuống, chạy tán loạn. Mọi người đều biết đối địch với "Tiểu Mạc" không có kết quả tốt đẹp gì, chỉ không nghĩ rằng nàng ta lại bá đạo đến độ như vậy.

    Nữ nhân kia mặt xám ngoét. Đồng bọn của ả cư nhiên biến hết trong phút chốc, bỏ lại một mình ả. Với nhiều người còn chưa chắc đã làm ăn được gì, giờ chỉ có một mình ả, chắc chắn không sống sót được qua đêm nay.

    Nghĩ đến đây, nữ nhân cầm gậy không khỏi sợ hãi, mồ hôi tiếp tục tuôn ra hàng chậu, nàng ta nuốt nước bọt ừng ực rồi mở lời nịnh nọt: " Tiểu...Tiểu Mạc, chị...chị xin...lỗi, chẳng qua... ÁÁÁ..." Lời còn chưa ra hết, "Tiểu Mạc" đã dần cho nàng ta một trận nhừ tử. Trước khi đi còn để lại lời hăm dọa khiến cho nàng ta xỉu luôn tại chỗ.

    Sau khi xả cơn tức giận xong, "Tiểu Mạc" quyết định tự thưởng cho mình một bữa lẩu ngon lành.

    Đến đêm, vừa về đến nhà, "Tiểu Mạc" mở cửa rồi đóng cái "Rầm", tháo giày ném trên mặt đất.

    Từ trong phòng khách ló ra một cái đầu: "Mày không nhẹ nhàng được một tí à? Cái cửa sắp bị mày làm hỏng rồi đấy!"

    "Tiểu Mạc" không nói gì, chỉ quay lại nhìn một thoáng rồi tiếp tục đi thẳng lên phòng, quăng túi đồ xuống rồi nhảy phóc vào bàn máy tính.

    Vừa cầm táo ăn, vừa bấm máy tính nhoay nhoáy. Bỗng có một tin nhắn của "Tiểu Yêu Tinh" gửi đến:

    Tiểu Yêu Tinh:"Bạn thân yêu à, vừa đi đâu về thế?"
    Đại ma nữ:"Đánh nhau"
    Tiểu Yêu Tinh: "Ây chà, lại có đứa nào gây sự với cậu à, thế chúng nó sao rồi, vào bệnh viện hết rồi chứ?"
    Đại ma nữ: "Chạy hết rồi, còn để lại một tên cho tớ hả giận."
    Tiểu Yêu Tinh: "Hắc hắc, Thiên Mạc à, càng ngày cậu càng oách rồi đó nha ^^"

    Nàng thở dài một hơi.

    Đúng vậy, thật ra tên thật của nàng là Lí Thiên Mạc. Cái tên "Tiểu Mạc" có lẽ chỉ là tên gọi "yêu" trước đây mà bạn bè dùng để gọi Thiên Mạc. Nhưng từ khi nàng biết được sự thật thì đã không còn ai dám gọi nàng bằng cái tên đó nữa.

    Từ khi còn nhỏ, nàng đã không có cha mẹ, nên phải sống ở nhà cô chú. Thật không may là hai cái con người này không hề tốt chút nào, họ chỉ coi nàng như con bé vướng víu ăn nhờ ở đậu nhà mình. Nàng biết vậy nên cũng không hề tỏ ra thân thiết, bấu víu gì nhiều vào họ. Đã thế, từ nhỏ nàng thấy nhan sắc của mình thật là có hạn. Tại sao ông trời lại cứ dồn hết những cái gì gọi là "thất bại của tạo hóa" vào nàng? Ở trường bạn bè cũng không hề tôn trọng nàng, sở dĩ chúng đặt cho nàng cái tên "Tiểu Mạc" vì chúng thấy nàng thật xấu xí và nhỏ bé, thật dễ bắt nạt. Nàng hận, hận cha mẹ đã sinh ra mình xấu xí, hận lão thiên. Chính vì vậy, nàng đã quyết định trở nên mạnh mẽ để không ai có thể bắt nạt mình.

    Nhưng có lẽ cái cách thể hiện cá tính mạnh mẽ của nàng lại hơi thái quá. Năm lên 5 tuổi, nàng đòi cô chú mình cho đi học võ, có khi còn trốn cả một buổi học để luyện võ. Vì vậy nên khi lên 7 tuổi, nàng đã thông thạo tất cả các môn võ cơ bản và gây ra một số vụ lùm xùm trong trường. Lên 9 tuổi, Thiên Mạc càng ngày càng lớn, càng ngày càng mạnh mẽ, nên tiếng tăm của nàng đã bay xa hơn khi gây ra vài vụ đánh nhau to có liên quan đến các đàn chị khóa trên. Đỉnh điểm của thời kì này là khi Thiên Mạc bắt đầu vào trung học, nàng đã liên tiếp gây ra các vụ đánh nhau quy mô lớn, liên quan đến tất cả các băng trùm xã hội đen, côn đồ trong thành phố. Tiếng tăm lừng lẫy của nàng vang xa khắp nơi, hỏi đến tên nàng không ai là không biết. Chính vì thế nên đã lôi kéo rất nhiều băng đến thách đấu với Thiên Mạc nhưng nàng chưa từng một lần thua, cùng lắm là chỉ bị xây xát.

    Có lời đồn rằng, nàng đã một mình hạ gục 100 tên trong băng "Mắt Gấu Trúc", một băng có tiếng tăm lừng lẫy. Lại có lời đồn rằng, khi nàng đánh nhau, mỗi chiêu thức nàng ra đều rất chính xác, một chưởng được đánh ra là có đến cả mấy chục tên bị hạ. Lại có lời đồn rằng nàng không phài người bình thường nên nàng mới có thể làm ra những việc đó...(tóm lại là nhiều không kể xiêt) Vì thế nên người đời đã đặt cho nàng cái tên "Đại ma nữ". Sau này, khi nhắc đến "Đại ma nữ", không ai là không biết đến cô gái dáng người cao lớn với mái tóc ngắn nhuộm nâu đỏ, trên người luôn mặc bộ quần áo học sinh mang đầy sát khí với tấm thẻ học sinh mang tên Lí Thiên Mạc.

    Thực sự thì Thiên Mạc cũng không quan tâm đến mấy cái lời đồn với vẩn này, mọi thứ đều được phóng đại lên quá mức. Tỉ như nàng không phải hạ gục 100 tên mà chỉ có khoảng 30 tên là cùng. Tỉ như nàng không hề biết tung chưởng mà chỉ biết vung nắm đấm thôi. Tỉ như nàng không phải là quỷ mà là người...và còn rất nhiều cái tỉ như nữa. Nhưng cái tên Đại ma nữ lại làm cho nàng thích nên nàng đã lấy tên đó làm nick chat của mình.

    "Chít...Chít...chít"
    Sau khi hồi tưởng lại đoạn kí ức cũ, đang định nhắn tin trả lời "Tiểu yêu tinh" thì bỗng nhiên có tiếng động lạ phát ra dưới gầm bàn cắt đứt dòng suy nghĩ của Thiên Mạc. Nàng ngồi suy ngẫm, cố nghĩ xem đó là tiếng con gì. Như chợt nhớ ra điều gì đó, Thiên Mạc bật dậy, chạy xa ra chỗ khác. Cả đời này nàng sợ nhất là chuột a.

    Bỗng, một con chuột đen sì, to bằng cổ tay lao ra, đứng đối diện với Thiên Mạc. Thiên Mạc mắt mở to, trợn trắng lên, đầu đầm đìa mồ hôi, nhìn chằm chằm vào con chuột. Nàng chuột kia cũng không biết điều chạy đi mà còn gan lì đứng im đó nhìn Thiên Mạc, mắt to trừng mắt nhỏ.

    Thiên Mạc lùi một bước, con chuột tiến một bước, lùi hai bước nó lại tiến hai bước. Đến lúc này, Thiên Mạc đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, nàng cắm đầu cắm cổ chạy, khiến cho một màn "chuột đuổi người" diễn ra hết sức kì lạ.

    Bất chợt, Thiên Mạc vấp phải chân ghế, mất cân bằng, người nàng ngã thẳng về phía trước. Đầu đập đập vào cạnh bàn cái "Cốp" rồi từ từ ngã xuống. Trước khi mê man bất tỉnh nàng còn nghe thấy tiếng con chuột kia kêu như đang chế nhạo nàng. Hừ, con chuột chết tiệt...đợi cô nãi nãi của ngươi tỉnh dậy, ta sẽ cho ngươi biết tay (chết đến nơi rồi còn to mồm =.=)
    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  3. #3
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 2: Các ngươi...




    Khi bị bất tỉnh nàng đã mơ, mơ thấy mình đang bay nhảy trên một đồng cỏ rộng mênh mông, hương thơm của những đóa hoa bay ngào ngạt. Nàng còn thấy có rất nhiều thỏ, chúng chạy tung tăng khắp nơi. Nàng nảy sinh ý muốn chiếm hữu một con. liền đuổi theo. Nàng đuổi mãi, đuổi mãi thì đi đến bên một bờ sông. Nàng thấy những con thỏ thi nhau lao xuống đó.

    Lạ thật, thỏ đáng nhẽ phải chạy nhảy chứ? Tại sao lại đâm đầu vào chỗ chết thế kia? Tò mò, nàng cũng lò dò chạy ra xem. Ngả mình xuống mặt nước, nàng bắt gặp một dung nhan mỹ nữ thanh tú động lòng người. Đôi mắt to, tròn, lông mày nhỏ, rõ nét đang nhếch lên, sống mũi thẳng, đôi môi nhỏ, xinh, trụ lại trên mặt. Tất cả đều hoàn mĩ.

    Mải mê ngắm nghía, Thiên Mạc không để ý có một cánh tay đang trồi lên khỏi mặt nước. Bỗng nhiên, Thiên Mạc bị bàn tay đó nắm lấy cổ chân, lôi mạnh xuống nước. Nàng giật mình, không phản ứng kịp cả người ôm lấy dòng sông. Nàng vùng vẫy, cố thoát khỏi bàn tay đó, nhưng càng vũng vẫy thì bàn tay đó nắm càng chặt, lôi càng mạnh. Cả thân thể nàng dần dần chìm xuống. Bất lực ngoái cổ lại, vẫn thấy mĩ nữ đang ngồi đó, nàng tuyệt vọng thốt lên: "Không..mỹ nữ...mỹ nữ của ta..."

    Thiên Mạc bất chợt mở mắt, mặt đầy mồ hôi vội vàng nhổm dậy. Kinh hãi một hồi, xác định là mình không có ở dưới lòng sông mới an tâm liếc mắt nhìn xung quanh. Đây là đâu a? Ta nhớ rõ là ta bị bất tỉnh ở trong nhà cơ mà, sao cư nhiên bây giờ lại thành nền đất? Đã thế lại còn có mấy thanh gỗ mục mọc đầy rêu chắn trước mặt thế này?

    Nghĩ nghĩ một hòi, Thiên Mạc kêu lên kinh hãi:"Ách, không lẽ bọn họ tưởng ta lên cơn bệnh thần kinh đang đêm chạy khắp nhà, đâm thẳng vào bàn rồi đem ta đi chôn rồi chứ?" Đang đắm chìm trong ảo tưởng, Thiên Mạc nghe thấy tiếng của ai đó như đang trách mắng.

    "Ta đã dặn các ngươi bao nhiêu lần rồi, làm việc phải có quy củ hẳn hoi, điều tra rõ ràng rồi hãy thực hiện. Thế mà các ngươi xem mình đã làm gì kia hả? Ta bảo các ngươi là 28 tuổi...28 tuổi, chứ không phải là 18 tuổi. Không nghe rõ còn không hỏi lại, hấp tấp làm việc. Các ngươi thử xem, nếu bây giờ nàng ta tỉnh lại chạy đi báo tội chúng ta với Diêm Vương thì các ngươi có sống nổi không Hả?"

    Ách, cái gì vậy? Sao lại có Diêm Vương ở đây? Không lẽ ta đã xuống địa ngục ròi sao? Thiên Mạc vội vàng đứng dậy, chạy về phía mấy thanh gỗ mục, thò tay ra ngoài gào to: "Ê...ê...mấy vị huynh đệ ơi! Cho ta hỏi một chút với."

    Hai tên đàn đứng nghe mắng vội giật mình, mồ hôi chảy tầm tã rồi lo lắng nhìn tên chủ tử cầu cứu. Tên chủ trừng mắt nhìn rồi nhẹ nhàng đi về phía Thiên Mạc, mặt tươi như hoa: "Cô nương có gì chỉ bảo?"

    "Ừm, ta chỉ muốn hỏi đây là đâu?"

    "Cái này...cô nương, đây là...ừm..." Hắn tỏ vẻ khó xử.

    "Có gì mà ấp úng, nói đi." Thiên Mạc bực mình nói to tiếng.

    "Ách, là địa phủ."

    "Cái gì? Địa phủ? Sao ta lại ở địa phủ?" Không phải chứ. Ta mới chỉ đâm đầu nhẹ vào cạnh bàn, sao có thể chết được?

    Ba tên kia không biết nói gì, chỉ bối rối nhìn nhau. Đến nửa ngày sau mới có một tên vận bạch y tiến lên, nhìn Thiên Mạc rồi bất chợt cúi gập người xuống: "Xin lỗi cô nương, là tại ta."

    Thiên Mạc chau mày. Sau một hồi kể lể, Thiên Mạc mới vỡ lẽ ra rằng nàng thực ra là bị bắt nhầm. Tội lỗi, tội lỗi a. Hai tên một bạch y, một hắc y bị chủ tử của hắn - là người làm việc cho Diêm Vương - sai đi bắt người đã hết số. Trùng hợp là người đó lại cùng tên với Thiên Mạc. Nhưng khác biệt là nàng ta năm nay 28 tuổi, còn nàng mới có 18 tuổi. Nhìn ta cũng đâu đến nỗi nào mà hai cái tên khốn nạn này nghe xong liền suy ra là nàng, hớn hở chạy đi lập kế hoạch cho nàng chết. Chắc mẩm lần này lập được chiến công. Không ngờ rằng lúc bắt về rồi mới phát hiện ra là sai lầm.

    Đến nửa ngày sau: một cách nói quá.


    Thiên Mạc lúc này đã được thả ra, đi đến phòng tiếp khách ngồi dựa vào ghế khóc thầm. Trời ạ, sao cái số mình đen đủi vậy? Đang yên đang lành tự nhiên bị bắt đến đây. Hức...con bà nó, cả một đời anh hùng xông pha của mình cư nhiên lại bị hai cái tên khốn này hủy hoại...Nghĩ đến đây, nàng quay ngoắt đầu, mắt trợn ngược lên, lườm hai cái tên vô trách nhiệm kia, tay vớ lấy tách cafe đặt trên bàn uống ừng ực khiến cho bọn hắn hoảng hốt một phen.

    Tới nửa ngày sau, tưởng chừng như mắt sắp lé đến nơi, trong đầu Thiên Mạch mới chợt lóe lên một ý nghĩ. Nàng đứng phắt dậy, hùng hổ đi về phía cửa. Bà nó, xem ta làm sao tính sổ với các ngươi.

    "Cô...cô định đi đâu vậy?" Tên chủ tử giật mình hỏi.

    "Ta đi gặp Diêm Vương để đòi lại công đạo."

    Hai tên kia há hốc mồm, vội vội vàng vàng lao như bay đến, ôm rít lấy chân nàng, khóc lóc cầu xin: "Ôôô...cô nãi nãi của ta ơi...cô đừng làm thế. Chúng ta trên còn mẹ già, dưới còn con nhỏ đang chờ ở nhà. Nếu vì chuyện lần này mà bị bắt đi chắc cả nhà ta chết đói mất...ôôô..."

    Thiên Mạc khinh bỉ liếc mắt. Liền giơ chân đạp phăng hai cái tên kia ra, trừng mắt hét lớn: "Ta mặc kệ các ngươi. Chuyện của các ngươi không liên quan đến ta, ta phải đi đòi lại công đạo." Dứt lời liền lao ra khỏi phòng.

    "Khoan đã!" Có tiếng nói gấp gáp ở đằng sau vang lên, chặn Thiên Mạc lại.

    Nàng dừng bước, quay đầu lại. Thì ra là tên chủ tử: "Có chuyện gì?"

    "Ừm...cô nương Thiên Mạc, hay là...ta thỏa thuận với nhau đi."

    "Thỏa thuận như thế nào?" Thiên Mạc hơi ngừng một chút rồi dựa vào tường, hất cằm hỏi.

    "Ách, như thế này đi. Bây giờ cho dù cô có đi báo với Diêm Vương thì đằng nào cô cũng không thể quay về được mà ta lại còn bị phạt. Chi bằng ta tìm cho cô một thân xác để cô nhập vào, như thế Diêm Vương không biết chuyện, chúng tôi không bị phạt mà cô cũng vẫn được tiếp tục cuộc sống của mình. Thế nào, cô đồng ý chứ?"

    Thiên Mạc suy nghĩ một hồi, thấy mình cũng không có gì bất lợi trong chuyện này, liền gật đầu cái rụp, đồng ý: "Thỏa thuận." Dứt lời liền đi thẳng vào trong, ngồi phịch xuống ghế.

    Tên chủ tử thở phào nhẹ nhõm. Hai tên "hầu" kia thấy vậy cũng chạy vào rót cho Thiên Mạc li cafe mới. Tên chủ tử đi về phía chiếc bàn bằng gỗ, mở ngăn kéo rồi lôi ra một xấp giấy gì đó có vẻ mờ ám, đưa cho Thiên Mạc, nói: "Đây là danh sách các thân xác cô có thể nhập vào, cô xem qua rồi chọn một người đi."

    Thiên Mạc lườm hắn một cái, giật lấy xấp giấy, xem từng người một. Vừa xem vừa uống nước như trâu.

    Tên: Túy Thụy Nguyệt, 36 tuổi. Hừ, già quá, loại...40 tuổi, loại...30 tuổi, loại...loại...loại... Liên tiếp mấy chục người bị Thiên Mạc loại, giấy tờ bị nàng đem toàn bộ ném ra đằng sau, khiến cho ba tên kia phải chạy ngược chạy xuôi thu dọn mà không dám oán trách nửa lời.

    Bỗng nhiên không thấy Thiên Mạc vứt giấy nữa, ba tên lò dò tiến lại gần thì thấy nàng đang dán mắt vào một tờ giấy. Trên đó có ghi:

    Tên: Liễu Thiên Mạc
    Tuổi:16
    Ngoại hình: Khuôn mặt xinh đẹp, thân hình mảnh mai.
    Gia cảnh: Nhị tiểu thư, gia đình khá giả.
    Cha: Liễu Thiên Vân - Tể tướng đương triều
    Mẹ: Diệp Túy Linh...
    (và một số những thông tin khác mà con người kia không thèm liếc đến)

    Xem đến đây, mắt Thiên Mạc sáng lên, quay lại nhìn tên chủ tử: "Ta quyết định nhập vào thân xác này."

    Ba tên nhìn nhau, bất lực. Gật đầu một cái, tên chủ tử liền phất tay lên. Thiên Mạc lập tức ngất xỉu, nàng cảm nhận được mình đang từ từ xuyên qua không gian, đến với cuộc sống mới.
    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  4. #4
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 3: Cuộc sống mới


    Sau khi bất bỉnh nhân sự, Thiên Mạc rơi vào một không gian tối đen như mực, nàng cảm thấy như mình đang rơi tự do, rơi mãi, rơi mãi giống như một con heo quay bị ném xuống cái giếng không đáy.


    Bỗng nhiên có một cái chấm sáng lóe lên, Thiên Mạc vội nhắm mắt lại. Chói quá a. Nàng lúc này cảm thấy cơ thể mình như đang bị hút vào cái chấm sáng đó, hút tới mức biến dạng.

    Đùng một cái, Thiên Mạc không còn cảm thấy điều gì lạ xảy ra nữa. Bên người bỗng dưng ấm hẳn lên. Xung quanh phát ra những tiếng nói ồn ào. Thiên Mạc từ từ mở mắt ra. Phải mất một lúc nàng mới nhìn rõ xung quanh. Chớp mắt vài ba cái, nàng liền đảo mắt đánh giá. Đập vào mắt đầu tiên là kiểu dáng cổ xưa của chiếc giường làm từ gỗ bạch đàn được sơn màu nâu cùng với hoa văn tinh xảo và tấm rèm màu hồng nhạt toát lên vẻ cao quý. Nàng có ngu thì cũng biết đây chính là khuê phòng a. Liếc mắt xuống một tí, nàng giật mình khi thấy một nữ tử vận y phục màu hồng phấn đang ngồi lù lù ở đấy, tay cầm bát gì đó màu đen có vẻ mờ ám. Đầu đang hướng ra ngoài nói chuyện với một người đàn ông.

    "Ôi Thiên Mạc, con tỉnh rồi à?" Cô gái kia đột ngột quay đầu lại, nhìn thẳng vào nàng.

    Oa, đẹp quá a, thật là đẹp mà. Thiên Mạc thầm nghĩ trong đầu khi được tận mắt nhìn thấy dung nhan của cô gái này. Nàng ta có đôi mắt thật là đẹp a, con ngươi đen láy, mở to nhìn nàng, khóe mắt còn đọng lại vài giọt nước mắt, thỉnh thoảng lại có một giọt rơi xuống, lăn dài trên má. Hàng lông mày được tỉa tót đẹp đẽ đang khẽ chau lại, rồi lại giãn ra để lộ cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Cái mũi cao, nhỏ đang đỏ ửng cùng với đôi môi hồng hơi mím lại. Thật đúng là mĩ nữ, mĩ nữ a. Bất quá cũng chỉ khoảng 20 là cùng.

    Mãi mê ngắm nhìn mĩ nữ , Thiên Mạc không để ý rằng, người đàn ông kia đã đứng cạnh đầu giường. Hắn nhẹ nhàng nói với nàng: "Tỉnh rồi sao? Con thấy trong người thế nào?"

    Lúc này nàng mới giật mình quay đầu sang bên cạnh. Đập vào mắt nàng ngay sau đó chính là một đại soái ca. Mặc dù có hơi già so với mĩ nữ kia một chút, nhưng bất quá thật là bổ mắt mà. Một ngày mà được ngắm đến hai con người đại diện của sắc đẹp như thế này thì thật là may mắn. Bây giờ dù có chết cũng không hối hận nữa (đầu óc nàng ta đơn giản quá mà =.=)

    Nhưng mà khoan đã, hình như có cái gì đó không đúng. Nàng trợn mắt quay sang hỏi hai vị xinh đẹp đang ngồi trước mặt nàng: "Các ngươi gọi ta là gì cơ?"

    "Thiên Mạc, chẳng nhẽ con không nhớ ta là mẹ con sao?" Mĩ nữ lên tiếng, mặt thoáng hốt hoảng.

    Cái gì, cái gì cơ? Nàng là mẹ ta? Sao lại có thể như vậy? Cái con người xinh đẹp này lại có thể là mẹ ta sao? Nếu vậy thì vị soái ca kia không lẽ là...Vừa suy nghĩ Thiên Mạc vừa quay đầu sang nhìn người thứ hai đứng ở trong phòng.

    "Ta là cha con!" Thấy nàng quay sang nhìn mình, người đó thở nhẹ một hơi. Không cần nàng hỏi cũng tự động trả lời.

    Mắt Thiên Mạc lại càng trợn to hơn, tưởng chừng như sắp rơi ra khỏi hốc mắt. Ân, thật tốt số a, ta chỉ biết cái khối thân thể này có ngoại hình xinh đẹp, gia cảnh lại tốt chứ không hề nghĩ đến nàng ta lại có cha mẹ suất đến vậy. Thiên Mạc không kìm lại được cảm xúc, miệng nhếch lên. Cha mẹ như vậy, mười phần thì có đến chín phần con cái cũng thừa hưởng được cái gien đẹp này. Thật là một lựa chọn đúng đắn mà.

    Thiên Mạc vừa xoa cằm suy nghĩ, vừa dùng ánh mắt hâm mộ dành tặng cho hai vị phụ huynh đó.

    "Thiên Mạc à, con thật sự đã quên chúng ta là cha mẹ của con rồi sao?" Diệp Túy Linh (mình thay đổi cách xưng hô vì lúc này Thiên Mạc đã biết hai người đó là cha mẹ mình) không thấy Thiên Mạc lên tiếng lại càng lo lắng hỏi.

    Bị con mắt của hai người nhìn chằm chằm, Thiên Mạc có chút mất tự nhiên. Nàng giả vờ đưa tay lên xoa thái dương, bày ra cái điệu bộ làm như mình đang rất đau đầu, cực khổ nhớ lại chuyện cũ: "Thực sự là ta...ta sau khi tỉnh dậy không có nhớ gì hết, chỉ biết rằng càng nghĩ lại càng đau."

    Diệp Túy Linh mặt càng ngày càng nhăn lại, nước mắt chảy như mưa, khóc ầm lên như trẻ con rồi ôm chầm lấy nàng: "Ôôô... con gái của ta ơi! Tội nghiệp con quá...Ôôô..."

    Thiên Mạc lúc đầu có hơi ngạc nhiên. Ta chưa khóc nàng ta khóc cái gì cơ chứ? Nhưng rồi sau đó lấy lại vẻ bình tĩnh, vòng tay qua vỗ nhẹ lưng của Diệp Túy Linh như dỗ con nít.(Ta thực sự không biết ai là mẹ ai là con nữa =_=!)

    Chỉ có Liễu Thiên Vân là giữ được bình tĩnh, thản nhiên nói với Thiên Mạc: "Thôi thôi, không cần nghĩ nữa. Ta không ép con. Con chỉ cần biết chúng ta là cha mẹ con là được rồi."

    Thiên Mạc ngẩng mặt lên nhìn với ánh mắt cảm kích. Đang định nói gì đó thì có giọng nói của gia nhân từ bên ngoài truyền vào: "Lão gia, có thư của Mã Tướng quân."

    "Được rồi, mang đến thư phòng của ta." Dứt lời quay sang nói với Thiên Mạc: "Con gái à, con nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài có chút việc."

    Thiên Mạc chưa kịp trả lời thì Diệp Túy Linh đã ngồi phắt dậy, quay sang trách móc Liễu Thiên Vân: "Ông đó, con nó bất tỉnh mấy ngày mà ông không có chút lo lắng gì là sao? Suốt ngày chỉ lo công việc này nọ. Chả nhẽ công việc quan trọng hơn cả tính mạng con gái ông sao?"

    Liễu Thiên Vân bối rối không biết nói gì để làm vừa lòng vợ, lại không dám để mất lòng con gái cưng: "Ta không có ý đó, chỉ là ta...ta..."

    Ây chà, có vẻ Liễu lão gia chính là điển hình của giai cấp sợ vợ a.

    Thiên Mạc thấy Liễu Thiên Vân bị kẹp giữa hai người như vậy cũng không đành lòng chèn ép liền nổi lòng tốt mở lời gỡ rối: "Cha à, cha đi làm việc của cha đi, con không sao rồi." Trên mặt là một nụ cười hiền từ nhưng nhìn ngang nhìn dọc vẫn thấy rất giả tạo.

    "Nhưng mà..."

    "Chẳng phải con đã tỉnh rồi sao mẹ." Diệp Túy Linh đang định mở lời phản đối thì Thiên Mạc đã cướp lời nói trước. Nàng ta nói nhiều quá, ta nghe mệt lắm.

    Diệp Túy Linh thở dài một hơi, quay sang liếc mắt nhìn Liễu Thiên Vân bằng ánh mắt sắc như dao găm. Rồi ngay sau đó vui vẻ nói với Thiên Mạc: "Vậy con nghỉ ngơi đi, ta cũng ra ngoài một lát. Nếu có gì bất tiện thì kêu Thanh Ngọc nha."

    "Vâng. Mẹ yên tâm." Ủa mà Thanh Ngọc là ai a?

    Sau khi tận mắt nhìn thấy hai vị phụ huynh nối đuôi nhau ra khỏi phòng, xác định là họ không có ở trước cửa rình mò (này này, nhà người ta thì cần gì phải rình mò chứ =.=) Thiên Mạc lúc này mới nằm phịch xuống giường thở phào nhẹ nhõm, vắt tay lên trán suy nghĩ sự đời.

    Xem ra sống ở cái thế giới này thật không có gì là không tốt. Được cha mẹ yêu thương như vậy thật thú vị. Trước đây ta luôn chịu sự ghẻ lạnh của mọi người vì là trẻ mồ côi. Bây giờ thì tốt rồi, ta có cha mẹ hẳn hoi, có gia đình đầm ấm, như vậy sau này ra ngoài đường có thể vênh mặt lên mà đi rồi. Hắc hắc.

    Mải mê suy nghĩ, Thiên Mạc không tự chủ được mà hé răng cười khúc khích, báo hại mấy gia nhân đi bên ngoài xém giật mình ngã đâm đầu xuống đất (lại tiếp tục xuyên qua , Thiên Mạc: cũng tốt, ta tạo việc làm cho mấy tên kia...). Chìm đắm trong ảo tưởng một hồi, nàng cảm thấy thật là khát nước. Có lẽ cái thân thể này mê man bất tỉnh mấy ngày rồi nên không có uống nước. Vừa mới ra quyết định, còn chưa kịp bước chân xuống giường thì đột nhiên cửa phòng mở toang ra. Tiếp ngay sau đó một nữ tử vận y phục màu lam chạy vào, xông thẳng đến chỗ Thiên Mạc đang ngồi. Vừa khóc vừa gào to: "Tiểu Thư!"

    Nàng ta ôm lấy chân Thiên Mạc, khóc lấy khóc để nhưng xen trong đó lại có tiếng cười. Vì vừa khóc vừa cười nên thanh âm của nàng ta phát ra làm cho Thiên Mạc không khỏi có chút rùng mình.

    Thiên Mạc thấy rằng người có thể làm ra cái hành động máu chó như thế này dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết nàng ta chính là nha hoàn thân thiết của nàng trước kia - Thanh Ngọc. Bình thường các nha hoàn khác sẽ không biết kiêng nể mà lao như điên đến rồi gào khóc ầm ĩ như vậy đâu.

    Sau một lúc rất lâu, tưởng chừng như cả cái phòng sắp ngập đến nơi thì Thanh Ngọc mới buông nàng ra, vừa lau nước mắt vừa ngẩng mặt lên nói với Thiên Mạc: "Tiểu Thư, người tỉnh rồi. Em còn tưởng người sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa cơ!" Vừa nói vừa nấc khiến cho giọng của Thanh Ngọc có chút lạc đi.

    Oaaa...đẹp a...nha hoàn Thanh Ngọc này mặc dù so với Diệp Túy Linh có phần kém sắc nhưng cũng có thể coi là một mĩ nhân đi. Nha hoàn mà còn đẹp vậy, khó trách chủ nhân lại có sắc đẹp điên đảo chúng sinh.

    Quệt đi vệt nước miếng đang chảy ra khỏi miệng Thiên Mạc mở to hai mắt nói: "Ngươi là Thanh Ngọc?"

    Nghe xong những lời này, Thanh Ngọc bày ra bộ mặt cứng đơ, không khác thạch cao là mấy. Tiếp sau đó nước mắt từ từ rỉ ra rồi tiếp tục trào tuôn như nước lũ: "Ôôô Tiểu thư ơi!...xem ra lời phu nhân nói là thật rồi...tiểu thư bị hỏng não mất rồi...ôôô...khốn khiếp, chỉ tại cái con bé kia mà giờ tiểu thư phải chịu khổ thế này...ôôô..."

    Thiên Mạc ban đầu còn giả vờ vỗ vai nàng ta, lòng đầy cảm kích. Nàng trước kia có thể dạy dỗ được nha hoàn dám nói những lời này, thật hảo thông minh a. Ủa, mà hình như có gì đó bất hợp lí?

    Sau khi nghe ra manh mối về tai nạn mà nàng trước kia gặp phải, Thiên Mạc liền dựng Thanh Ngọc dậy, chau mày hỏi: "Ngươi nói gì cơ? Đã có chuyện gì xảy ra với ra? Ai hại ta cơ?"

    Thanh Ngọc sụt sịt rồi bày ra bộ dạng ngơ ngác hỏi: "Tiểu thư à. Người đúng là hỏng não thật sao? Ngay cả chuyện đó cũng không nhớ?"

    Thiên Mạc bắt đầu thấy bực mình. Nang ta thật là dai dẳng mà. Đã biết ta không nhớ gì rồi còn cố tình gặng hỏi: "Ơ hay, cái con bé này. Ta mà biết thì cần phải hỏi ngươi à? Mà ta không có bị hỏng não, chỉ tạm thời bị mất trí nhớ thôi. Ngươi hiểu không hả?" Cứ mở mồm ra là hỏng não này nọ. Đem óc nàng ví như óc heo không bằng, động một tí là hỏng.

    Thanh Ngọc thấy tiểu thư to tiếng thì có hơi sợ hãi. Tiểu thư trước giờ vẫn rất bình tĩnh a, không có động một tí là nổi nóng như thế này. Vừa suy nghĩ mắt vừa nhìn chằm chằm Thiên Mạc.

    "Còn nhìn cái gì? Mặt ta có dính gì sao? Không mau kể cho ta nghe." Thiên Mạc thấy Thanh Ngọc không nói gì liền gắt gỏng hỏi. Nàng ta đúng là điển hình của nha hoàn ngu ngốc mà.

    "A. Thật ra thì chuyện là như thế này..." Thanh Ngọc giật mình, từ từ ngẫm lại chuyện đã xảy ra.

    Khoảng mấy ngày trước, nàng là Thiên Mạc trước kia khi đang đi lễ chùa thì bắt gặp Mộ Dung Phong. Hắn là đại thiếu gia, con của Mộ Dung Thượng thư và cũng là biểu ca của hoàng thượng Hồ Tử Dương. Hắn vốn có tình ý với Thiên Mạc từ lâu nên khi nhìn thấy nàng liền dính như kẹo cao su không rời. Nàng vì nghĩ rằng hai gia đinh có giao tình nên không nỡ đuổi hắn đi, đành bồi hắn đi dạo. Nhưng chẳng may sau đó bị Hồ San San bắt gặp. Nàng ta chính là công chúa, em của Hồ Tử Dương nhưng lại có tình cảm với biểu ca Mộ Dung Phong. Khi nhìn thấy cảnh hắn và Thiên Mạc đi cùng nhau liền nảy sinh lòng ghen, quyết tâm trả thù nàng. Cơ hội đến khi mấy ngày sau nàng ta hẹn riêng một mình Thiên Mạc ra hồ sen ngắm cảnh. Hôm đó nàng đang sốt nhẹ nhưng vì nể tình nàng ta là công chúa nên nàng nhận lời mời. Nào ngờ San San có ý đồ bất chính, thừa dịp nàng không để ý liền đẩy nàng xuống hồ sen. Vì không biết bơi, bị sốt nhẹ cộng với thời tiết lạnh giá, nàng lại vô tình đập đầu vào đá nên đã mê man bất tỉnh mấy ngày. Đến hôm nay tỉnh lại thì đã mất trí nhớ rồi.

    Sau khi gây án, San San liền bỏ đi. Sở dĩ Thanh Ngọc Biết được chuyện này vì khi đang ngồi đợi Thiên Mạc về, nàng ta lúc đó cần đi nhà xí gấp nên liền chạy đi. Lúc về, chẳng may đi qua đó nên đã chứng kiến toàn bộ sự việc.

    Hừ, cái cô công chúa San San chắc sau khi biết nàng mất trí nhớ thì đắc ý lắm đây...Như chợt nhớ ra điều gì đó, Thiên Mạc quay sang hỏi Thanh Ngọc: "Ngươi đã nói chuyện này cho ai chưa?"

    "Dạ. Từ trước đến giờ Thanh Ngọc luôn nghe theo lệnh của tiểu thư nên chưa có lệnh của tiểu thư Thanh Ngọc không dám nói linh tinh."

    "Tốt!" Hắc hắc. Được rồi. Vì ta đã không biết liêm sỉ mà cướp đi cái thân xác này nên ta sẽ giúp nàng ta báo thù. Coi như trả ơn đi.

    Người xưa có câu "một điều nhịn là chín điều nhục". Hồ San San, ngươi xem ta xử lí ngươi như thế nào đây.

    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  5. #5
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 4: Hắn thật dai dẳng mà



    Sau khi xuất hiện ý nghĩ trả thù trong đầu, chưa kịp thực hiện thì Thiên Mạc đã bị cấm túc trên giường 10 ngày với lí do: Nàng mới tỉnh dậy, cơ thể chưa hồi phục sức khỏe. Cần tĩnh dưỡng.

    Ặc. Nàng chán ghét nhất cái vụ này nha. Đương nhiên là 10 ngày sau đó nàng bị ấn bẹp dí trên giường, không được bước xuống nửa bước dưới sự giám sát của Liễu phu nhân. Trong 10 ngày này nàng còn được vỗ béo với đủ mọi sơn hào hải vị như canh tổ yến, canh nhân sâm...Lúc này Thiên Mạc không khác gì một con heo khi chỉ biết ăn và ngủ.

    Kì hạn 10 ngày hết. Thiên Mạc giờ đích thị là một con heo nằm trên giường chờ chế độ. Sau nửa ngày năn nỉ, đến nỗi văng tung tóe nước bọt thì Liễu phu nhân cuối cùng cũng đồng ý cho Thiên Mạc xuống giường đi dạo với điều kiện phải luôn có Thanh Ngọc đi cùng.

    Nàng vâng vâng dạ dạ, thậm chí còn giơ hai ngón tay ra thề cam đoan sẽ làm theo lời của Diệp Túy Linh, sẽ không ham hố đi chơi, không bày trò hại người thì nàng ta mới rời đi. Sở dĩ Thiên Mạc phải nói thế vì trong mười ngày tĩnh dưỡng, không biết bao nhiêu lần nàng trèo cửa sổ định trốn đi chơi nhưng đều bị tóm lại. Có nhiều lúc còn bắt gặp nàng đang đổ bát thuốc vào chậu cây (Thiên Mạc: Nhưng mà tại nó rất đắng a).

    Dưới sự giúp đỡ của Thanh Ngọc, cuối cùng Thiên Mạc cũng xuống được giường, vui vẻ ngồi trước bàn trang điểm. Nàng giờ mới thật sự nhìn thấy dung nhan của mình a.

    Liễu Thiên Mạc thừa hưởng toàn bộ sắc đẹp cửa mẹ. Từ đôi mắt đến mũi, miệng đều giống. Duy chỉ có phần anh khí trên mặt là thừa hưởng từ cha. Bất quá nàng nhìn thế nào cũng thấy gương mặt này rất quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.

    Sau khi khoác vào bộ y phục màu tím, cộng với khuôn mặt trang điểm nhẹ và mái tóc mềm óng ả được Thanh Ngọc vấn nhẹ lên cùng với một chiếc trâm cài ngọc bích, lúc này Thiên Mạc trông không khác gì một đóa hoa phù dung e lệ trước gió. Nàng tự nhủ. Lão nương ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở như thế này đến ta nhìn còn thấy động lòng, huống gì đến Mộ Dung Phong. Hắn ta dính lấy ta cũng là điều dễ hiểu (Một đống trứng thối bay đến. Lăng Sương: Trình độ tự sướng của các hạ đã đạt đến cảnh giới, tại hạ xin bái phục...)

    Vừa bước ra khỏi phòng, Thiên Mạc thấy không khí nơi đây thật là trong trẻo a. Trước đây ở hiện đại, ngày nào cũng phải hít lấy một đám bụi thật là khó chịu. Nàng theo sự chỉ dẫn của Thanh Ngọc đi đến hoa viên.

    Trên đường đi, nàng thấy kiến trúc của Liễu gia thật sự rất lộng lẫy. Vì vừa xuyên qua đã bị cấm túc trên giường nên nàng không có cơ hội ngắm cảnh đẹp. Giờ nhìn thấy rồi lại càng hội hận vì đã không xuyên qua sớm hơn.

    Điều làm nàng đắc ý hơn cả là việc mỗi lần nàng đi đến đâu, gặp ai họ cũng đều cúi chào nàng rất lễ phép. Đặc biệt Thanh Ngọc giải thích rất cặn kẽ cho nàng những nơi nàng đi qua, những người nàng đã gặp, nha đầu này biết nàng bị mất nhớ nên đối xử với nàng hảo tận tâm.

    Đang đắc ý thì ở đằng ra có một lão già đi tới. Lão mặc đồ có vẻ sang trọng. khi nhìn thấy Thiên Mạc lão cũng vội vàng cúi đầu chào. Thanh Ngọc nhanh nhẹn lên tiếng: "Tiểu thư, đây là Lí thúc thúc, là quản gia của phủ chúng ta."

    Thiên Mạc thấy vậy mắt sáng lên: "Oa...Lí thúc thúc, nghe danh đã lâu. Nghe nói toàn bộ đồ ăn trong 10 ngày qua đều do thúc làm cho ta. Thật cảm ơn thúc. Đồ ăn rất ngon" Nghĩ đến đồ ăn, Thiên Mạc thật thấy nổi gai ốc. Mặc dù trong 10 ngày, ngày nào cũng đổi món ăn nhưng nàng ăn đến phát ngán rồi. Cơ mà vẫn phải nịnh nọt lão, có gì bất trắc còn có chỗ để nhờ vả.

    "Tiểu thư à. Cô không lầm phải vậy, Lão già này đã chăm sóc tiểu thư từ khi tiểu thư còn bé, chút món ăn đó có đáng là gì."

    "Nhưng dù sao cũng cảm ơn thúc." Thiên Mạc bày ra bộ dạng nịnh nọt.

    Sau một hồi lời qua tiếng lại Thiên Mạc mới buông tha cho Lí thúc thúc đi làm việc. Nàng tiếp tục rảo bước trên con đường lát đá, đi sau là Thanh Ngọc.

    Bỗng nhiên Thiên Mạc hơi chững chân lại, ngay sau đó quay ngoắt 180 độ, đi ngược lại với hướng ban đầu, mặt thoáng hốt hoảng. Thanh Ngọc thấy vậy lấy làm lạ, đang định lên tiếng hỏi thì đã nghe từ xa có tiếng nam nhân truyền lại.

    "Ôi! Thiên Mạc, chờ ta với." Chết tiệt, sao lại là hắn cơ chứ? Ta đã cố ý muốn tránh mặt rồi hắn còn gọi ta lại làm gì cơ chứ? Thiên Mạc vừa nhăn nhó mặt mũi vừa chửi rủa cái tên khốn khiếp kia.

    Nhưng chỉ ngay sau đó vài giây nàng lại bày ra cái bộ dạng thục nữ hiền lành, tươi cười quay người lại: "Ôi, thì ra là Mộ Dung công tử. Xin lỗi, lúc nãy ta không nhận ra công tử."

    "Không sao. Ta vốn định đến thăm nàng nhưng bây giờ gặp nàng ở đây rồi, hay là ta với nàng đến đình viện phía trước nói chuyện đi."

    "Được thôi. Mời công tử." Thật con mẹ nó đen đủi. Cư nhiên lại gặp cái tên "kẹo cao su" này, tâm tình đang tốt gặp hắn liền bay đi hết rồi.

    Sở dĩ Thiên Mạc nhận ra hắn vì trong 10 ngày mà nàng nằm mốc meo trên giường kia, nàng không biết hắn làm quan kiểu gì, bận rộn ra sao mà cứ cách hai ngày là hắn lại đến một lần. Đã thế mỗi lần lại ngồi như keo suốt mấy canh giờ liền khiến nàng ăn không ngon, ngủ không yên, cả ngày cứ bị hắn ám ảnh. Lúc trước nghe Thanh Ngọc kể xấu về hắn nàng thấy hắn thật không đáng bị nói đến vậy, nhưng giờ thì thực sự đến chính nàng cũng có ác cảm với hắn.

    Sau khi ngồi vào ghế, Thiên Mạc đã tự xác định là nàng sẽ phải bỏ lỡ rất nhiều thời gian sống của mình để ngồi nói nhảm với hắn ở đây.

    "Nàng hôm nay cảm thấy trong người thế nào, khỏe chứ?"

    "Ta khỏe" Khỏe cái rắm. Hôm nào ngươi cũng đến thăm ta thế này thì ta chỉ có nước chết yểu.

    "Vậy nàng vẫn ăn uống đầy đủ chứ?"

    "Ta vẫn ăn đầy đủ." Ăn cái rắm. Ngươi không cảm thấy rất nhàm chán khi mà hôm nào cũng hỏi ta mấy cái câu này sao?

    "Thực sự thì hôm qua không gặp nàng, ta....ta cảm thấy rất nhớ nàng!" Nói xong còn tỏ vẻ ngượng ngùng.

    Thiên Mạc mặt cứng đơ, nuốt một ngum nước bọt rồi nói: "Vậy...vậy sao?"

    "Ừ"

    Nàng lúc này phải kìm chế lắm mới không nôn mửa, diện vô biểu tình nhìn hắn. Sống 18 năm trên đời, người không biết ngại nàng đã gặp qua nhiều nhưng trơ như hắn thì thật là hiếm có. Cái gọi là "mặt trơ trán bóng", lấy hắn ra làm ví dụ là dễ hiểu nhất. Có thể nói ra những lời đáng xấu hổ như thế này trước mặt nhiều người, hắn là người đầu tiên nàng gặp.

    Sau hai canh giờ ngồi vật vờ tán dóc những chuyện trên trời dưới biển đến mức nhàm chán thì hắn mới tha cho nàng về. Đã thế lại còn hẹn ngày sẽ đến thăm nàng. Người làm ra được cái hành động máu chó này ngoài hắn ra, nàng thề trên đời không có người thứ hai. Đương nhiên là nàng đâu có ngu mà để cho hắn đến a. Cho dù hắn có đến thật thì nàng cũng kêu gia nhân đóng cửa chính lại rồi đuổi hắn về.

    Về tới phòng suôn sẻ, Thiên Mạc giờ mới để ý trong phòng mình còn có một giá sách rộng lớn với đủ loại sách văn thư. Nhưng bất quá nàng chỉ thích đống gió trăng tiểu thuyết mà nàng giấu dưới gầm giường kia thôi hắc hắc. Chả là trong mấy ngày bị cấm túc trên giường, nàng liên tục kêu chán. Phải mất đến hàng lít nước bọt nàng mới có thể thuyết phục được Thanh Ngọc mua đống sách kia về cho nàng đọc. Ban đầu nàng ta còn phụng phịu trách móc kêu nàng không đoan chính như xưa nữa. Nhưng lâu dần thành quen nên không nói gì nữa, có khi còn trộm liếc qua vì tò mò.

    Như mọi hôm, Thiên Mạc lúc này đang nằm vắt chân lên thành giường say mê đọc tiểu thuyết gió trăng. Trên người khoác nguyên một lớp áo mỏng dính vì nàng cảm thấy mặc nhiều đồ rất nóng với lại lúc này nàng ở trong phòng một mình, có cần cho ai ngắm đâu mà vác nhiều đồ trên người làm gì. Lúc cởi ra rất vất vả a.

    Bỗng ngoài cửa có tiếng gõ cửa, thanh âm của Thanh Ngọc truyền vào: "Tiểu Thư, lão gia và phu nhân đến ạ."

    Chết cha. Sao nửa đêm nửa hôm hai cái con người này không ngủ lại đến đây làm gì cơ chứ?

    Không kịp suy nghĩ nhiều, Thiên Mạc vội giấu quyển sách gió trăng tiểu thuyết xuống dưới gối, chạy vội ra lấy áo khoác ngoài rồi đi về phía giá sách, ôm một đống kinh thư đặt lên bàn, sau đó mang bộ dạng thục nữ ra mở cửa.

    "Cha, mẹ! Mời hai người vào."

    Đợi hai người bước vào, Thiên Mạc nhẹ nhàng đóng cửa lại.

    "Cha, mẹ. Hai người đến đây có việc gì cần chỉ bảo Thiên Mạc ạ?" Nàng bày ra bộ dạng lễ phép, tự mình rót trà cho Liễu Thiên Vân và Diệp Túy Linh.

    "Thiên Mạc à." Lão cha lên tiếng.

    "Thật ra thì khi con ốm, Hoàng thượng đã rất lo lắng cho con, người còn gửi rất nhiều ngự y đến. Thậm chí cả những vị thuốc quý cũng không tiếc mà mang đến đây nên ta thiết nghĩ ngày mai con nên vào hoàng cung, mang một chút lễ vật đến để cảm tạ long ân của Hoàng thượng." Liễu Thiên Vân vào luôn nội dung chính, bên ngoài có vẻ đang đề nghị với Thiên Mạc nhưng trong câu nói lại mang hàm ý ra lệnh.

    Thiên Mạc chau mày, nói nhỏ đủ để mình nàng nghe thấy. "Đang đêm đang hôm tự nhiên xông vào đây tưởng nói chuyện gì. Có mỗi việc Hoàng thượng hắn mang cho ta chút thuốc mà làm ầm cả lên."

    "Con nói gì cơ?" Liễu Thiên Vân thấy Thiên Mạc lẩm bẩm gì đó có liên quan đến Hồ Tử Dương liền tò mò hỏi.

    "Dạ không có gì. Chẳng qua con đang nghĩ xem phải tặng Hoàng thượng những gì." Thiên Mạc giật mình, suýt chút nữa thì tuôn ra những lời nói lúc nãy.

    "Ừm. Con không cần phải chuẩn bị gì cả, ta đã kêu gia nhân chuẩn bị hết rồi." Lần này là lão mẹ lên tiếng.

    Uy chuẩn bị hết rồi sao còn đến hỏi ta làm gì? Ngày mai cứ thế vào hoàng cung là được rồi.

    "Ta đến là muốn nhắc nhở con khi vào hoàng cung phải hết sức cẩn thận. Phải thực hiện đúng cung quy. Đừng có ham chơi mà quên mất việc chính rồi sau đó lại tự chuốc họa vào thân." Diệp Túy Linh dặn hò hết sức kĩ lưỡng.

    Thiên Mạc thở dài. Lão mẹ của ta à, ta chỉ là vào hoàng cung có một tí, đưa lễ vật cảm tạ cái tên Hồ Tứ Dung gì gì đó xong rồi về luôn chứ đâu có chuyển luôn vào trong đấy ở đâu mà bà lo lắng dữ vậy (Lăng Sương: này này người ta là Hồ Tử Dương chứ không phải Hồ Tứ Dung)

    Nghĩ vậy nhưng Thiên Mạc cũng vẫn tươi cười nói: "Vâng, con sẽ nhớ lời mẹ."

    Sau khi Liễu Thiên Vân và Diệp Túy Linh rời khỏi, Thiên Mạc liền gọi Thanh Ngọc vào nói nàng ta kiếm cho nàng mấy quyển cung quy. Nàng vừa mới xuyên đến đây a, mặc dù xem nhiều phim nhưng cũng không thể hiểu hết cung quy được.

    Thanh Ngọc thấy tiểu thư có chiều hướng tích cực liền hào hứng đi lấy sách.

    Mặc dù hoành tráng là thế nhưng khi vừa giở trang đầu tiên của cung quy, Thiên Mạc lập tức đi gặp chu công.



    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  6. #6
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 5: Hồ San San


    Hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Thanh Ngọc đã chạy vào phòng đánh thức Thiên Mạc dậy.

    "Tiểu thư à, trời sáng rồi, người mau dậy đi thôi."

    "Để ra ngủ chút đi Thanh Ngọc, lát nữa ta sẽ dậy." Thiên Mạc hất tay Thanh Ngọc ra, nũng nịu nói.

    "Tiểu thư à, không được đâu phu nhân đã đợi ở ngoài rồi, tiểu thư phải mau dậy thôi không là sẽ muộn giờ vào hoàng cung mất." Thanh Ngọc thấy vậy lòng tràn đầy lo lắng đồng thời tay càng giật mạnh chăn của Thiên Mạc hơn.

    Nghe đến đây Thiên Mạc chợt nhớ mình có cuộc hẹn với Hồ Tử Dương, liền vụt dậy. Tuy nói rằng nàng và hắn thân thiết với nhau từ nhỏ nhưng cũng không thể để hắn leo cây a, Dù sao hắn cũng là Hoàng thượng.

    Nàng nhanh chóng xuống giường, sửa soạn quần áo, trang điểm đẹp đẽ. Khi Thanh Ngọc vấn tóc cho nàng, nàng để ý thấy lần nào nàng ta cũng dùng đến cây trâm ngọc bích kia. Nàng tò mò hỏi "Thanh Ngọc à. Tại sao lần nào ngươi cũng cài cho ta cái trâm đó vậy?"

    "Dạ? Tại trước đây khi đi đâu tiểu thư cũng bảo Thanh Ngọc cài cây trâm đó nên em nghĩ nó rất quan trọng với tiểu thư." Thanh Ngọc vừa trang điểm cho nàng vừa trả lời "Nếu tiểu thư không thích thì em sẽ tháo nó ra"

    "Không, không cần tháo, cứ để đó." Hừm. Lần nào cũng cài sao? Vật này có bí mật gì sao? Nàng trước kia chắc cũng không phải dạng người thích thứ gì là dính lấy nó đâu.

    Sau khi trang điểm xong Thiên Mạc cùng Thanh Ngọc hướng về phía cửa chính. Lúc này Diệp Túy Linh đã đợi sẵn ở đó còn Liễu Thiên Vân chắc đã sớm vào triều rồi.

    Nàng đứng trước cửa, gào thét trong lòng. Nhà mình thật là con mẹ nó giàu có a, có rất nhiều lễ vật bày ở đây. Riêng kiệu nàng ngỗi cũng thật là xa hoa. Làm gì vậy a? Nàng chỉ vào hoàng cung một chuyến thôi cần gì phải xa hoa như vậy? Làm như nàng đi hỏi cưới không bằng...(Lăng Sương: hỏi cưới là việc của nhà trai mà =.=)

    Trước khi lên kiệu Diệp Túy Linh còn không ngớt lời nhắc nhở nàng. Chỉ sau khi bắt đầu đi nàng ta mới thôi. Thiên Mạc lúc này đang tiến thẳng về hoàng cung.

    Vì không quen dậy sớm nên khi ngồi trong kiệu Thiên Mạc thấy rất chi là buồn ngủ, Có mỗi việc đi cảm tạ Hồ Tử Dương thôi mà cũng bắt nàng lặn lội dậy sớm, đích thân đi. Kêu gia nhân không được sao?

    Một lúc sau, kiệu đã đến trước cửa hoàng cung. Sau khi kiểm tra lí lịch xong, Thanh Ngọc đứng ngoài lên tiếng gọi: "Tiểu thư, đến đây chúng ta phải đi bộ. Mời tiểu thư xuống kiệu ạ!" Lời cất lên được gần ba phút mà vẫn không thấy Thiên Mạc trả lời, Thanh Ngọc lo lắng gọi to.

    "Tiểu Thư. Mời người xuống kiệu." Vẫn không thấy hồi đáp lại, Thanh Ngọc lại càng lo lắng. Không biết tiểu thư ra sao rồi.

    Còn Thiên Mạc. Nàng căn bản chẳng bị làm sao cả mà đã sớm đi gặp chu công rồi. Đến nửa ngày sau nàng mới lờ mờ tỉnh dậy. Hở? đến nơi rồi à? Sao nhanh vậy?

    Tiếp sau đó nàng lò dò bước ra khỏi kiệu, chầm chậm dẫn đầu đoàn, tiến vào hoàng cung. Vừa vào đến cửa Thiên Mạc đã bị choáng ngợp bởi vẻ lộng lẫy của những căn nhà mà thường chỉ được thấy trên truyền hình.

    Đến trước tẩm cung của Hồ Tử Dương nàng được lệnh đứng ngoài chờ vì hắn đang bàn quốc sự với đại thần trong thư phòng.

    Vốn bản tính ham chơi, Thiên Mạc lặng lẽ chốn đi, chỉ mang theo Thanh Ngọc vì nàng không biết đường a. Đi được một lúc nàng liền lạc đến ngự hoa viên. Cảnh sắc nơi đây thật là đẹp. Hoa trải rộng khắp nơi, mỗi bông hoa đều thi nhau nở rộ tỏa hương thơm ngát.

    Mải mê ngắm hoa nên nàng không hề để ý đến xung quanh. Bỗng nhiên Thiên Mạc đâm phải ai đó đi ngược chiều làm nàng suýt ngã dúi xuống đất, may mà có Thanh Ngọc đi đằng sau đỡ cho a không thì dập mông rồi.

    "Ngươi thật không có mắt, đi đứng không để ý chút nào, đâm phải chủ nhân ta. Ngươi có biết người là ai không hả?" Tiếng nói the thé của một đứa con gái vang lên. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết nàng ta là nha hoàn, đang thị uy với Thiên Mạc.

    Nàng ngẩng mặt lên, hồn nhiên trả lời : "Không biết"

    "To gan. Đây chính là Tam công chúa Hồ San San xinh đẹp như hoa, thùy mị như nước. Ngươi đụng trúng phải công chúa còn không mau nhận tội."

    Uy, thì ra đây là Hồ San San a. Nhan sắc không tệ a, bất quá còn không đẹp bằng Thanh Ngọc chứ đừng nói là so với ta. Chỉ là một tiểu mĩ nhân.

    Thanh Ngọc thấy Thiên Mạc bị sỉ nhục đoạn định tiến lên nhưng ngay sau đó đã bị nàng giữ lại.

    "Ồ, đây không phải là Nhị tiểu thư Liễu Thiên Mạc của Liễu Tể tướng sao? Ngươi sao lại vào đây?" Hồ San San lên tiếng khi thấy Thiên Mạc ngơ ngác giương mắt lên nhìn nàng ta.

    "Đúng vậy, ta chính là Liễu Thiên Mạc, công chúa có gì cần chỉ bảo ta?"

    "Hừ, loại người như ngươi còn cần ta chỉ bảo? Đi ve vãn đàn ông của người khác không biết xấu hổ còn vác mặt vào đây?" San San thấy Thiên Mạc có phần dễ bắt nạt liền cướp lời.

    Cái gì? Ta ve vãn đàn ông của người khác? Ta vẽ vãn bao giờ? Là tự hắn đến kiếm ta đấy chứ? Mà từ nhỏ đến giờ chưa ai dám nói vậy với ta, ngươi là gì cơ chứ? Công chúa? Ta khinh.

    "Ồ vậy sao? Bất quá mấy hôm trước ta bị ngã xuống hồ sen, tỉnh dậy đã mất trí nhớ rồi, giờ không có nhớ gì cả. Chỉ có hồi ức sau đó thì ta nhớ rõ thôi. Nhất là về Mộ Dung công tử a. Hắn ngày nào cũng đến thăm ta, tặng rất nhiều đồ vật. À hắn còn nói rất...nhớ ta nữa đó." Thiên Mạc nói xong câu cuối mặt còn tỏ vẻ ngượng ngùng.

    San San thấy vậy mặt đen sì, tay đã sớm vò nát chiếc khăn cầm trong tay, miệng nói không ra lời.

    Thiên Mạc giả bộ nhớ ra điều gì, tự trách mình nói: "A...xin lỗi, ta hình như hơi lạc đề a."

    "Ngươi..."

    "Công chúa còn gì dặn dò cần ta?"

    "Hừ...Đơn Đơn chúng ta đi." Nói rồi liền phất tay áo bỏ đi.

    Thiên Mạc ở đằng sau cười khẩy. Thật là một nữ nhân đơn giản, như vậy sao có thể đấu được với nàng.

    "Oa, tiểu thư thật sự lợi hại a. Người chỉ cần nói vài câu đã khiến nàng ta tức đến vậy rồi." Thanh Ngọc vừa đi sau Thiên Mạc vừa giơ ngón tay cái ra tán thưởng.

    Thiên Mạc thấy nàng ta khen mình liền vênh mặt lên: "Uy, ngươi nghĩ tiểu thư ngươi là ai chứ" hắc hắc, công phu diễn đạt của ta sau bao nhiêu năm vẫn dùng tốt a.

    Ra khỏi Ngự hoa viên, Thiên Mạc không đi đâu nữa mà đi thẳng một mạch về phía tẩm cung của Hồ Tử Dương chờ đợi.

    "Hoàng thượng có lệnh, mời Liễu tiểu thư vào." Giọng nói the thé của tên thái giám vang lên.

    Thiên Mạc đứng dậy, nàng vươn vai, xoay cổ, bẻ khớp, làm ra tư thế rất bá đạo như là chuẩn bị đi đánh nhau: "Các ngươi nhìn gì vậy? chúng ta vào đi thôi."

    Sau khi vào đó, Thiên Mạc thực sự hối hận. Hắn căn bản nói chuyện rất nhàm chán, quanh đi quẩn lại chỉ bàn về một vấn đề thế mà bắt nàng ngồi đến rã cả mông mới cho về. Hắn và Mộ Dung Phong thực sự đúng là có huyết thống với nhau mà.

    Nếu như không phải do lão cha và lão mẹ bắt ta đi thì cả đời ta thề sẽ không bước vào đó nửa bước.
    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  7. #7
    Tiêu Lăng Sương's Avatar
    Thành Viên Mới
    » Bài viết7
    » Đồng: 0
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn0
    » Được cảm ơn8
    » Yahoo
    Chương 6: Thù này không trả ta không phải là Lí Thiên Mạc



    Mấy hôm sau, khi Thiên Mạc đang trên đường tung tăng chạy xuống bếp kiếm đồ ăn thì vô tình nghe được cuộc đối thoại của lão cha và lão mẹ.

    "Bà à. tôi thấy sau khi Mạc nhi tỉnh dậy tính cách của nó không hề giống trước đây nữa." Lão cha lên tiếng.


    "Ừm, tôi cũng thấy vậy. Nó không còn trầm tính như trước, mặc dù đó là điều tốt nhưng hành động lại không hề suy nghĩ cẩn thận mà cứ thích gì làm nấy. Mấy hôm trước tôi còn thấy nó đang trèo tường trốn ra ngoài chơi đó." Ách, lộ rồi sao?

    "Hừ. Trong cung chỉ có Tam công chúa là trạc tuổi Mạc nhi, tôi thấy...chúng ta nên mời công chúa đến bầu bạn với Mạc nhi để cho nó sớm nhớ lại kí ức. Không cứ đà này sẽ tự chuốc họa vào thân mất." Cái gì? Bầu bạn với ta? Nàng ta ghét ta còn chẳng kịp.

    "Vậy ngày mai tôi sẽ gửi lời mời vào hoàng cung."

    Thiên Mạc ở ngoài cửa sau khi nghe toàn bộ câu chuyện miệng không tự chủ nhếch lên, khuôn mặt liền nở một nụ cười gian manh hết cỡ. Hắc hắc, ngày mai sao?

    Hôm sau San San tới phủ. Vừa vào đến cửa nàng ta đã giở giọng công chúa: "Bổn công chúa nể tình Hoàng thượng nên mới đến đây, các ngươi phải thấy vinh hạnh vì điều đó." Hừ ai thèm nàng ta đến cơ chứ, không thích ngươi có thể về, ta cũng không rảnh ngồi tiếp ngươi đâu.

    Sau đó Thiên Mạc và San San được đưa đến đình viện thoáng mát để nói chuyện. Nàng ta ngồi uống được một chén trà mà miệng phun ra toàn những chuyện của Mộ Dung Phong. Chung quy lại là muốn chọc cho Thiên Mạc cáu tức. Nhưng ngoài dự đoán của San San, Thiên Mạc chỉ im lặng ngồi uống trà, thỉnh thuảng khẽ gật đầu rồi thêm vào mấy câu nói có biểu cảm như : Vậy sao?, Thế à?, Ồ, ra là vậy...

    Nói một hồi văng tung tóe nước bọt mà cũng không thấy Thiên Mạc có chút phản ứng gì, San San cũng không thèm nói chuyện nữa mà bắt trước Thiên Mạc ngồi nhâm nhi trà.

    "Công chúa à!" Thiên Mạc lên tiếng.

    "Chuyện gì?"

    "Hừm, ta thấy mùa này ở hồ sen hoa nở rất đẹp, ta nghĩ chúng ta nên ra đó ngắm cảnh đi." Trên mặt nở một nụ cười dịu dàng.

    Choang...tiếng chiếc cốc bằng sứ trên tay San San rơi xuống, vỡ thành nhiều mảnh, nước bắn tung tóe làm kinh động mọi người. Phí của quá a, chiếc cốc đó làm rất tinh xảo đó, ngươi phải nghĩ đến công lao của người ta không ngại vất vả làm ra nó chứ, thật là thương tiếc cho nó mà...

    "Ôi, công chúa không sao chứ? Người không bị thương chứ?" Đan Đan đứng một bên chân tay luống cuống lo lắng hỏi. Những người xung quanh đã sớm quỳ mọp xuống, đầu dính lấy mặt đất sợ bị trách tội, người run lập cập.

    "Người không sao chứ công chúa? Ta thấy có vẻ công chúa không được khỏe lắm?" Thiên Mạc lên tiếng mặt không chút biểu cảm, tay vẫn thản nhiên cầm chén trà nhấp từng ngụm nhỏ.

    Hồ San San mồ hôi liên tục chảy, mặt cứng như thạch cao nhưng nàng ta thiết nghĩ Thiên Mạc đã mất trí nhớ liền hồi phục tư tưởng: "Ta...ta không sao. Chúng ta đi."

    Ra đến hồ sen, Thiên Mạc lập tức ra lệnh cho gia nhân lui hết ra ngoài, chỉ còn lại nàng với San San.

    "Ngươi...ngươi định làm gì?" San San hồ nghi, tay nắm chặt chiếc khăn hỏi.

    "Ta đâu có định làm gì đâu." Thiên Mạc nhún vai, mắt nhìn thẳng vào San San.

    "Vậy...vậy sao ngươi lại tiến về đây. Ngươi...ngươi đừng có đi về phía này, tránh ra." San San hét lên, tay dùng toàn bộ sức lực đẩy Thiên Mạc ra. Đáng tiếc từ nhỏ Thiên Mạc nàng đã học võ, với sức của nàng ta sao có thể đẩy ngã nàng được. Thế nên thay vì Thiên Mạc bị đẩy ngã thì San San lập tức ngửa người ra đằng sau. Nàng thấy vậy cầm tay San San kéo giật lại về phía mình, đồng thời miệng ghé sát vào tai nàng ta nói nhỏ: "Ta chỉ muốn nói với ngươi một điều. Chuyện ngày hôm đó ta sẽ TRẢ LẠI NGƯƠI GẤP MƯỜI LẦN."

    San San mắt mở to, đầu toát mồ hôi, người cứng đơ không cử động được.Ngay sau đó Thiên Mạc lập tức dùng lực ở tay, đánh một chưởng vào eo của San San khiến cho nàng ta rơi thẳng xuống hồ sen.

    "ÁÁÁ...cứu ta...cứu ta...ta không biết bơi...ộc...cứu...ộc..." San San ở dưới hồ vùng vẫy kêu cứu, vừa kêu vừa sặc nước.

    Thiên Mạc đứng trên bờ, nhàn nhạt nhìn San San: "Vậy ngươi nghĩ ta lúc đó biết bơi sao? Ta khuyên ngươi trước khi động đến ta hãy dùng đầu óc suy nghĩ một chút a." Tay chỉ chỉ vào đầu của mình, đồng thời nở một nụ cười châm chọc.

    Nhưng người tính không bằng trời tính. Chỉ lúc đó to mồm là thế, ngay sau đó nàng thực sự lãnh hậu quả do mình gây ra.

    Sau khi được đưa lên bờ, Hồ San San lúc này đang nằm trên giường, mắt nhắm chặt. Thái y ngồi bên cạnh bay đặt nhẹ lên cổ tay San San hai mắt nhăn lại. Mọi người đứng xung quanh giường căng thẳng nhìn chằm chằm vào lão thái y đó. Chỉ có Thiên Mạc mặt vẫn tỉnh bơ.

    "Công chúa đã không sao rồi. Vì còn sốt nhẹ và tâm tính hoảng loạn nên chưa tỉnh lại ngay được. Sau khi uống vài thàng thuốc là sẽ khỏe thôi." Thái y chẩn đoán một hồi liền ngẩng mặt lên nhìn lão cha.

    "Vậy thì tối rồi." Tất cả thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt từng người giãn ra như trút được gánh nặng trong lòng, chỉ có Thiên Mạc lông mày hơi chau lại rồi lập tức giãn ra ngay sau đó. Hừ, không thể tha cho nàng ta dễ dàng vậy được.

    Hành động đó tuy chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để cho Liễu Thiên Vân nhìn thấy.

    "Thiên Mạc. Tại sao công chúa lại ngã xuống hồ?" Lão cha lên tiếng hỏi.

    "Công chúa không để ý nên bị trượt chân ạ." Nàng nói bằng giọng nhỏ nhẹ, mắt hơi đảo sang nhìn San San.

    "Nói dối. Công chúa không phải là người bất cẩn như vậy. Mà nếu người ngã sao ngươi không đỡ người? Huống chi lúc đó chỉ có ngươi và công chúa, ngươi thích nói gì mà chẳng được." Đơn Đơn ngồi ngay cạnh đó nhìn thẳng mặt Thiên Mạc gào lên.

    "Vậy ý ngươi là do ta?"

    "Ta...ta không biết nhưng ta chắc chắn rằng ngươi có liên quan đến việc này."

    Thiên Mạc quay sang nhìn Đơn Đơn, vừa cười vừa nói: " Ngươi nói ta hại công chúa? Vậy ngươi có bằng chứng gì không? Ta với công chúa cũng không có thù oán gì, tại sao ta lại phải hại nàng? Ngươi đừng quên lúc đó chính ta là người đã gọi người đến cứu công chúa." Vạch tội nàng? Đừng mơ, nàng ta còn quá non nớt.

    Đơn Đơn mặt biến sắc, mắt trơ ra nhìn Thiên Mạc không biết nói gì, một lúc sau buột miệng nói: "Ngươi...ngươi hại công là tại vì hôm đó..hôm đó...." Cảm thấy như mình lỡ lời, nàng ta ngập ngừng.

    "Hôm đó ta làm sao?" Thiên Mạc thấy vậy hỏi ngược lại.

    "Hôm đó...ngươi....hôm đó..." Đơn Đơn bị hỏi dồn, không biết nói thế nào.

    "Hôm đó làm sao?"

    "Thôi được rồi. Không cần nói nữa." Lão cha lên tiếng giải thoát Đơn Đơn khỏi tình cảnh khó xử khiến nàng ta nhìn bằng con mắt cảm kích.

    "Nhưng mà..."

    "Thiên Mạc, con đi theo ta. Ta có một số việc cần hỏi con." Liễu Thiên Vân cắt lời của Thiên Mạc bằng giọng ra lệnh như sợ nàng buột miệng nói ra chuyện gì đó. Rồi đi thẳng ra cửa chính.

    Thiên Mạc hậm hực đi theo lão cha. Trước khi đi còn không quên ném cho Đơn Đơn một ánh mắt sắc như dao khiến nàng ta không khỏi rùng mình.

    Theo lão cha và lão mẹ về phòng, Thiên Mạc nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngồi xuống ghế thong thả rót trà rồi uống từng ngụm.

    Liễu Thiên Vân thấy vậy cũng uống trà rồi lên tiếng hỏi: "Thiên Mạc. Con nói thật đi, công chúa sao lại ngã xuống hồ?"

    Nàng nhẹ nàng đặt chén trà xuống: " Con đã nói rồi, là do nàng ta không cẩn thận."

    "Con nói thật đi. Lúc nãy thái độ của con không hề như vậy." Lão cha nghi ngờ hỏi lại.

    "Mạc nhi. Ngoan, kể cho cha mẹ nghe chuyện gì xảy ra?" Diệp Túy Linh cũng chen một câu vào, vừa nói vừa nắm lấy tay nàng.

    Nàng im lặng ngồi, mắt nhìn thẳng Thiên Vân và Túy Linh, diện vô biểu tình. Đối với kiểu cha mẹ cổ hủ như vậy thì nếu nàng không nói thật có nước ngồi đây nghe giảng cả đêm mất.

    "Thiên Mac!" Lão cha lên tiếng, lời càng đanh thép hơn.

    "Nếu hai người đã biết thì con sẽ nói thật. Đúng vậy. Chính con đẩy nàng ta ngã xuống hồ sen đó." Nàng cuối cùng cũng lên tiếng, bộ mặt dửng dưng. Nhận thì nhận, ta không mất gì cả, dù sao thì cũng là việc làm có mục đích rất chính đáng.

    Túy Linh thể hiên bất ngờ ra mặt, nàng ta chắc không hề nghĩ rằng con gái cưng yêu quý ngoan ngoãn của mình lại có thể làm ra chuyện động trời này. Còn Liễu Thiên Vân thì khác,mặt không mấy bất ngờ lắm, chỉ yên lặng ngồi, một tay đặt lên bàn.

    "Tại sao con lại làm vậy?" Lần này là lão mẹ lên tiếng hỏi.

    "Con chỉ làm đúng như những gì nàng ta đã làm với con thôi. Mà có vẻ như vậy vẫn còn nhẹ so với hậu quả nàng ta gây ra cho con."

    "Chuyện đó sao có thể như vậy?Con..."

    "Dù gì thì con cũng nên nhịn đi chứ? Từ lúc con tỉnh dậy những việc con làm rất khó hiểu." Lão cha cắt lời lão mẹ, lên tiếng hỏi.

    "Con không nhịn được. Mặc dù nàng ta là công chúa nhưng lại làm ra cái hành động bất nghĩa đó, thử hỏi con nhịn sao được? Nàng ta làm được, con cũng làm được." Dù sao cái khối thân thể này cũng là đi mượn, nên trả công một cách xứng đáng chứ.
    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





Visitors found this page by searching for:

phu quan ta la dai ac ma

truyen phu quan ta dai ac ma

http:viptruyen.vn@forumf51xuyen-khong-phu-quan-ta-dai-ac-ma-1641.html

doc truyen phu quan ta dai ac ma

phu quân ta đại ác ma

Phu quan ac ma

xuyên không phu quân ta đại ác ma

Tieu thuyet Xuyen Khong phu quan La thai giam

xuyen khong phu quan ta la dai ac maphu quan ta dai ac ma chuong 16ba dao phu quan nuong tu ta muon ngam soai cadoc truyen xuyen khong phu quan ta dai ac ma[xuyên không] phu quân ta đại ác maTu dai ac maphuquantadaiacmaphu quan cua ta la dai ac madoc truyen xuyen khong hoanphu quan ta la ac matruyen phu quan ta la dai ac matruyện phu quân ta đại ác maphu quân ta đại ác maac ma phu quanxuyên không khi đại ma đầu yêuPhu quan ta dai ac mađoc truyên xuyên không ác ma khát tình
SEO Blog

Tag của Chủ đề này

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  

Thế Giới Truyện Việt là diễn đàn phát triển văn học mạng, do hội văn học online thành lập và được thành lập trên tinh thần phi tôn giáo, phi chính trị. Đây là thế giới chung cho tất cả những người yêu thích văn học.

Chúng tôi sẽ giám sát triệt để và loại bỏ những bài viết vi phạm pháp luật; mang tính nhạy cảm và ảnh hưởng tới các vị lãnh đạo, liên quan đến chính trị, đảng, nhà nước.

Mặc dù, chúng tôi đã kiểm soát chặt chẽ, thế nhưng nếu thành viên viết những bài vi phạm pháp luật thì cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

©2013: Bản quyền thuộc về Hội Văn Học Online. Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản.

Khi xuất hiện các thông tin nhạy cảm, vi phạm pháp luật xin gởi tin nhắn tới email viptruyen.vn@gmail.com hoặc gọi số (84) 1278648476. Chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức.
DMCA.com

1869
Lượt xem