Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 13 của 13

Tổng Hợp Truyện Ngắn Về Thầy Cô Giáo

  1. #11
    windy_Leevbee's Avatar
    Tác Giả 1 Sao
    Tác Giả Đầu Tiên
    Bình Luận Viên
    » Bài viết260
    » Đồng: 1.125
    » Hoa: 12
    » Đã cảm ơn1.602
    » Được cảm ơn717
    » Yahoo


    Chap hai: Thầy chủ nhiệm của tôi.

    ...
    Tôi đang ở trường cấp ba, một ngôi trường hoàn toàn khác so với cấp một và cấp hai. Một môi trường mới mà cái thú vị lạ lẫm của nó đối với tôi không thể mô tả thành lời. Thứ nhất là không mấy người ở đây biết quá khứ quá hào hùng của tôi trừ Nam và Cá lùn. Thứ hai chúng tôi có một môn học rất khác so với những môn tôi đã học ở cấp hai_ môn quân sự. Khi được học một môn liên quan đến súng, tôi đã vui sướng đến phát điên rồi. Nhưng điều làm tôi thích nhất là năm nay chúng tôi được đào tạo chính quy hơn mọi năm: ngày học đủ tám tiếng, sáng học lý thuyết, chiều học đội hình đội ngũ, lăn lê bò chườn, tháo lắp súng và bắn súng. Không *phải tập bắn súng trên những cây gậy gỗ đâu nhé, là súng thật, vhungs tôi được bắn súng thật với đạn giấy. Tôi hạnh phúc và sung sướng bởi vì tôi có niềm yêu thích với súng từ bé, mỗi lần xem phim hành động hay hình sự tôi đều mê mẩn với những khẩu súng diễn viên cầm trên tay. Đã có những năm tháng, tôi mơ ước được thành công an, cảnh sát mật hay điệp viên... để được cầm những khẩu súng ngắn có nước thép xanh biếc, hay những khẩu súng trường bắn liên thanh "tằng tằng".

    *Thế nhưng, giờ đây cầm khẩu Ak trên tay mà tôi chỉ muốn độn thổ.*

    Sau hai buổi học ngắm bắn, hôm nay chúng tôi đã được chính thức dùng súng thật bắn đạn giấy. Vốn là đứa có niềm đam mê lại chăm chỉ luyện tập để làm gương, nhưng không hiểu vì hồi hộp hay vì hôm nay tôi bị ai đó ếm bùa mà ba phát đạn của tôi được gọi là kì tích nhất trong lịch sử của trường. Không học sinh nào có thể bắn ba phát cùng một bia mà viên thứ nhất lệch phải, ra ngoài; viên thứ hai: lệch trái, ra ngoài; viên thứ ba: không tìm thấy trên bia.

    Ngay sau khi thầy giáo công bố kết quả, cả sân tập dành cho khối mười như vỡ tung bởi những tiếng chế diễu, cười cợt. Tôi như ù hết tai, đỏ hết mặt, những tiếng cười, tiếng vỗ tay trêu chọc như những con sóng vượt cả trăm nghìn kilomet mà lao đến tới tấp:

    - * * * * Hahaa….Trời ơi! Ai thế? Mắt nó có bị lé không?

    - * * * * Sao lại có người tài thế chứ? Haha… không thể nhịn nổi cười mất… Hahaa…

    - * * * * Một viên lệc trái, một viên lệch phải, một viên không tìm thấy trên bia. Đúng là “super t… rượt”. Khâm phục quá đi.

    Trong tiếng reo hò, tôi bỏ cây Ak xuống mà như thế đặt một vật nặng cả nghìn cân. Tôi lê nhanh thân thể nặng nề về phía hàng của lớp mình. Đúng như tôi dự đoán, hai người bạn tốt, bạn chí cốt của tôi ra chào đón đầu tiên.

    - * * * * Oh… Sếp trưởng của chúng ta sao vậy?

    - * * * * Có phải hôm qua sếp ngồi ru con Dog ngủ nên hôm nay thân thể, tinh thần, mắt mũi không được bình thường phải không? Chứ ngày trước sếp bắn phát nào ra phát ấy, không trúng tim thì cũng phải trúng dạ dày cơ mà.

    - * * * * Thì thế. Tôi đã bảo bà ấy là đừng có chơi với con Dog nữa kẻo thành béo ú, mỡ lấp hết óc mà bà ấy có thèm nghe đâu.

    *Nhìn cái kiểu mừng ra mặt của tụi nó là tôi muốn sút cho mỗi đứa mấy cái. Tôi thề rằng: chỉ cần chúng nó cất lên một tiếng “an ủi đểu” nữa thì tôi sẽ “bụp” ngay lập tức. Nhưng hai đứa đều khôn ngoan, biết tôi đang rất tức giận đứa nào đứa đấy biết thân biết phận mà không nói tiếp nữa. Trong khi tôi chế áp được một đợt sóng nhỏ thì một tiếng sóng lớn lại cất lên:

    - * * * * Lớp trưởnggg!!!

    Linh cảm của tôi về tiếng gọi này có vẻ không được tốt. Giọng nói có chút gì đó thân quen, vui mừng, lanh lảnh phía sau làm tôi thấy lạnh sống lưng. Tôi quay người lại phía sau. Từ dưới phía cuối hàng của lớp tôi, một thân hình nhỏ nhắn đi lên. Vừa nhìn thấy nó, cả ba chúng tôi mỗi đứa một bộ mặt nhưng tất cả đều rất ngỡ ngàng như gặp phải ma.

    Con bé tiếp tục vừa đi đến gần, vừa vẫy tay gọi tiếp:

    - * * * * Lớp trưởng.

    Đương nhiên là giờ tôi biết là không phải gọi mình rồi. Tôi đâu phải là lớp trưởng của con bé có giọng nói điệu chảy nước kia. Đôi tay tôi run run, nhưng không phải là do tôi mà do bàn tay Cá lùn đang kéo. Con bé có mái tóc xoăn như mì tôm và nụ cười rộng đến mang tai kia không ai khác chính là “bông hồng trên xa mạc” Lan Anh. Lan Anh xuất hiện thế này thì Tiến cá lùn là đứa sợ hãi nhất. Cá lùn định quay người, chạy ngay nhưng không kịp, Lan Anh đã túm được tay nó và chỉ thiếu một vài tấc nữa là Lan Anh đã ôm trầm lấy người Cá lùn nếu nó không nhanh tay cản lại.

    Vẫn như mọi khi, Lan Anh cười tự nhiên không thèm để ý đến thái độ của Cá lùn:

    - * * * * Trời ơi. Gặp được lớp trưởng ở đây thật như mơ. Cả bạn Nam và bạn Mai nữa. Sao mọi người cùng học trường này mà không gọi tớ đăng kí cùng. Mãi khi nãy thấy Mai lên bắn súng tớ mới nhận ra. Ôi! Vui quá đi thôi...

    Cá lùn chỉ cười trừ, không biết nói gì mặt như méo xệch đi. Tôi thì hoàn toàn khác. Tôi như quên hoàn toàn nỗi xấu hổ vì việc bắn súng bất thành ban nãy, thay vào đó là niềm vui mừng khôn siết. Thằng Nam và tôi nhìn nhau mà cười tươi nhất có thể để đón chào Lan Anh.

    *Chúng tôi vui mừng không phải vì “hoa hồng xa mạc” là bạn cùng lớp trước kia của mình, không phải vì bạn ấy rất hài hước, không phải vì khuôn mặt gây cười của bạn ấy mà là vì: Lan Anh là nhân vật Cá lùn không muốn gặp nhất. Nếu tôi với thằng Nam là keo dính co giãn, dính từ hai bên thì Lan Anh là keo dính một chiều với Cá lùn. Lan Anh là cái đuôi, là keo 502 không thể rời của Cá lùn gần hai năm nay. Không phải vì tôi có lòng dạ “đểu” hay là những ý nghĩ đen tối, cười trên nỗi đau của người khác nhưng tôi tin chắc là: có Lan Anh ở đây, tôi sẽ được cười rất nhiều.

    Trong khi tôi đang thích thú với suy nghĩ của mình thì một giọng không thiện cảm cất lên:

    - * * * * Thế là Mai Trang không phải là lớp trưởng cấp hai của bạn phải không Lan Anh?

    Lan Anh chỉ nhìn Cá lùn mà không nhìn lại người hỏi:

    - * * * * Sao lại là Mai. Lớp trưởng lớp tớ chỉ có một người là Bùi Phương Tiến đẹp trai và thông minh này thôi.

    Thật sự là tôi muốn ói nhưng tất cả mọi thứ trong dạ dày của tôi đều bị mắc lại hết trên cổ họng. Nó làm tôi không thể thở được, mặt tái xanh đi.

    Đôi mắt một cô bạn có tên là Hoàng Tuyết nhìn tôi sắc như dao:

    - * * * * Vậy bạn Mai Trang. Bạn có thể giải thích tại sao lại thế không? Hôm trước, bạn nói bạn là lớp trưởng cấp hai mình đã thấy lạ. Tuy mình *không học cùng trường với bạn, nhưng Lan Anh là bạn thân của mình nên mình có thể nhận ra Bùi Tiến mới là lớp trưởng lớp cấp hai. Tại sao bạn lại nói dối?

    Tôi tái xanh mặt, không thể tin nổi cái gì đang diễn ra. Lan Anh đứng lên cạnh ngơ ngác hết nhìn tôi rồi lại nhìn Tuyết:

    - * * * * Hai người đang nói chuyện gì vậy? Tại sao lại nói dối là sao? Bạn Tiến mới là lớp trưởng mà.

    Tất cả bốn mươi sáu thành viên trong lớp cộng Lan Anh đều hướng về phía tôi. Và rồi lại một đợt “sóng” nữa lại ào lên người tôi, nó mạnh và dữ dội hơn lúc nãy cả nghìn lần.

    - * * * * Nói dối thật ư?

    - * * * * Sao bạn ấy lại có thể làm thế chỉ vì muốn làm lớp trưởng nhỉ?

    - * * * * Thật không ngờ đấy. Con người lại dễ dàng nói dối không hề chớp mắt như thế chứ.

    - * * * * …

    Người ta bảo, không chuyện gì có thể giấu được, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, nhưng tôi không ngờ mọi việc đến quá nhanh và bất ngờ như vậy. Tôi như bị một cú đánh thật mạnh vào đầu, cảm tưởng như cả thế giới xung quanh mình đang bong thành mảng và sụp đổ một cách nhanh chóng.*

    Tiếng chỉ trích tiếp tục dâng cao, đầu óc rối bời, tôi chỉ biết đứng im gánh chịu hậu quả cho đến khi có tiếng nói cất lên:

    - * * * * Có chuyện gì vậy?

    Giọng nói trầm ấm và tiếng bước chân lại gần chỗ chúng tôi, là thầy chủ nhiệm, thầy Toàn. Quả thật, tôi đã từng nói tiếng của thầy chính là tiếng của sự sống nhưng trong hoàn cảnh này tôi lại cảm tưởng như mình đang dần chết theo từng bước chân của sự sống. Thầy là người tôi không muốn gặp nhất trong lúc này. Tôi thấy xấu hổ đến cực độ, cơ thể như mền nhũn ra do mất hết sức lực, đôi chân đã bị hóa đá, không thể chạy trốn, tôi chỉ còn cách cúi mặt để tránh ánh mắt của thầy.

    - * * * * Thưa thầy…

    Hoàng Tuyết chưa kịp nói gì thì thầy đã ngăn lại. Thầy nói:

    - * * * * Tôi đã nghe hết rồi. Cũng đã hết giờ thực hành quân sự, mời cả lớp trở về phòng học. Chúng ta có buổi họp lớp đầy tiên.

    ...

    Trời mới sang tiết thu, nhưng tôi cảm giác như gió đang mang hơi lạnh buốt của mùa đông . Cả cơ thể tôi khẽ rung lên theo từng hồi gió, đôi chân muốn khụy xuống, không muốn bước đi.

    Nam siết chặt tay tôi hơn và thì thào:

    - Không sao đâu, tôi sẽ bảo vệ bà mà.

    Tôi nhìn Nam, nước mắt muốn trào ra. Nếu không phải vì Nam đã nắm lấy tay tôi từ đầu, thì có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu rồi.

    Cũng ngay lúc này, một bàn tay ấm áp khác cũng nắm lấy bàn tay còn lại của tôi. Tôi biết đó là Cá lùn. Cả Cá lùn và Nam đều đang siết chặt lấy tay tôi và truyền cho tôi sức mạnh. Hai đứa mà chỉ mới hôm qua thôi, tôi còn nói trêu chúng là keo dính chuột bám lấy tôi, và mong chúng nó biến đi, nay lại làm tôi thấy ấm lòng. Tôi cố gắng không khóc. Tôi tự an ủi mình không được gục ngã, phải vượt qua thôi.

    *Không chào Lan Anh, cả ba chúng tôi bước về phía lớp học trước sự ngỡ ngàng của con bé. Nó cứ gọi chúng tôi lại nhưng tôi không còn sức lực để giải thích cho nó hiểu. Tôi không dũng cảm như suy nghĩ của mình.

    *Càng đến gần lớp học tôi càng bước chậm lại, tôi muốn quay đi, muốn chạy trốn trong nỗi xấu hổ đang trào dâng. Mãi sau, khi các thành viên đã vào ổn định vị trí của mình tôi mới có ngập ngừng đứng trước ngưỡng cửa. Gần một trăm ánh mắt chờ đợi như gần một trăm mũi tên đang lao thẳng về phía tôi. Không thể ngẩng đầu lên, tôi cúi gằm mặt, nhắm mắt tiến về chỗ.

    Đợi cho tôi ngồi hẳn vào chỗ, thầy chủ nhiệm mới cất tiếng:

    - * * * * Nào. Tôi muốn một lời giải thích từ lớp trưởng Mai Trang.

    Thằng Nam đang định đứng lên nói giúp, nhưng tôi kéo tay nó lại và tự động đứng lên. Sức mạnh có thể làm cho tôi đứng dậy bây giờ chính là quá khứ. Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất người tôi luôn nhớ đến đầu tiên là thầy Thắng ách_sừn. Tôi cũng nhớ rất rõ thầy đã từng nói: Phải biết chịu trách nhiệm với những việc mình làm. Từ lớp hai tôi đã đủ lớn để chịu trách nhiệm chẳng lẽ tám năm sau tôi lại là con rùa rụt đầu để rồi phải suốt đời trốn trong mai hay sao. Tôi không cho phép mình làm thế.

    Dù thấy mình đã dũng cảm khi đứng lên nhưng lời xin lỗi của tôi cũng không thể dõng dạc mà nó lý nhí như mắc nghẹn trong họng:

    - * * * * Em…Em xin lỗi vì đã lừa dối mọi người.

    Thầy chủ nhiệm của tôi nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, hỏi lại:

    - * * * * Lừa dối? Về cái gì? Tôi hỏi em tại sao lại để cho lớp mất ổn định hàng ngũ lúc cuối giờ quân sự như thế cơ mà?

    - * * * * Dạ…

    Khi tôi chưa kịp hiểu thầy đang nói gì thì Hoàng Tuyết đứng dậy thưa:

    - * * * * Thưa thầy, bạn ấy xin lỗi chuyện bạn ấy đã nói dối là lớp trưởng cấp hai. Bạn ấy đã nói dối để được bầu làm lớp trưởng đấy ạ.*

    Cả lớp tôi lại xôn xao, các ánh mắt ái ngại xen chút khinh bỉ lại đổ hết về phía tôi. Tôi không biết vừa mới vào trường đã có thù oán gì với Hoàng Tuyết nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục công kích:

    - * * * * Với danh nghĩa một thành viên trong lớp em đề nghị chúng ta lên bầu một lớp trưởng khác chân thật hơn.

    - * * * * Này. Bạn hơi quá đáng rồi đấy nha. – Thằng Nam đứng bật dậy. – Bạn đang xúc phạm người khác đấy.

    - * * * * Không phải vậy sao? Cậu ấy không nói dối sao?

    - * * * * Không phải. Mai không hề nói dối.

    - * * * * Hì. – Hoàng Tuyết cười khểnh một cái. - Cậu đừng có bênh vực. Không phải nói dối sao? Không nói dối tại sao cả lớp này đều nghe hôm bầu lớp trưởng bạn ấy nhận mình là lớp trưởng hồi cấp hai và có kinh nghiệm quản lý lớp? Không nói dối tại sao mặt bạn ấy lại tái xanh nên thế kia và không giải thích được lời nào?

    Không nhìn Hoàng Tuyết nhưng tôi cũng biết cậu ấy đang nhìn về phía mình với thái độ khinh khỉnh và hết sức coi thường kẻ nói dối. Tôi lại kéo Nam ngồi xuống và đưa ánh mắng cầu xin nó đừng nói tiếp. Tôi không thể để vì tôi mà Nam phải bị mọi người chê cười. Đúng là tôi, tôi là một kẻ nói dối đáng khinh, chỉ vì chức lớp trưởng mà đã nói dối một cách đáng xấu hổ.

    - * * * * Mình xin lỗi. Mình…

    Khi tôi chưa kịp nói hết câu thì thầy Toàn đã ngăn lại:

    - * * * * Khoan đã. Lớp trưởng Mai Trang em không cần xin lỗi mãi thế. Không có lỗi nào ở đây hết.

    Ngay sau đó, một tiếng nói phát ra từ phía bàn cuối dãy ngoài cùng:

    - * * * * white lies?l

    - Không. Đó cũng không phải là white lie vì bạn Mai Trang không hề nói dối. – Lớp tôi bắt đầu trở nên im lặng và hướng ánh mắt về phía bục giáo viên nơi có thầy Toàn đang nói. – Tôi và tất cả các bạn đều có thể chứng minh bạn Mai Trang không hề nói dối. Khi chúng ta bầu lớp trưởng, hai bạn ngồi cạnh Trang, Tiến và Nam phải không nhỉ, hai bạn ấy có nói Trang là sếp trưởng của mình trước kia. Nhưng tôi là người đã hiểu lầm, tưởng hai từ đó là như nhau và nghĩ rằng bạn ấy đã là lớp trưởng. * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *

    Như bắt được vàng, cả Nam và Tiến đứng bật dậy, thưa:

    - * * * * Dạ đúng, bọn em có nói bạn ấy là sếp trưởng của tụi em ạ.

    - * * * * Được rồi. Hai em cứ ngồi xuống đi. Tôi hiểu mà. – Thầy vẫy tay ra hiệu cho hai đứa ngồi xuống rồi nói tiếp. – Đây chỉ là một hiểu lầm không đáng có và làm tôi khá thất vọng vì lớp. Tôi xin nhắc lại là tôi chưa bao giờ nói tiêu chí chọn lớp trưởng là phải có kinh nghiệm đã làm lớp trưởng. Mới chỉ làm lớp trưởng có một tuần học quân sự nhưng các bạn thử nghĩ lại xem là bạn Trang đã không hoàn thành nhiệm vụ gì không? Bạn ấy không phải là lớp trưởng cấp hai hay đã làm lớp trưởng cấp hai có liên quan gì tới việc hiện giờ bạn ấy làm tốt công việc của mình không?

    Thấy cả lớp im lặng thầy nói tiếp:

    - * * *Vốn dĩ, con người ta rất yếu đuối, có thể họ không gục ngã bằng đôi chân nhưng lại gục ngã trong tâm hồn. Các em còn rất trẻ đừng để những chuyện nhỏ nhặt làm tâm hồn bị tổn thương. Tôi mong từ bây giờ sẽ không có chuyện mất đoàn kết như thế này xảy ra nữa được không?

    - * * * * Được ạ. - Cả lớp tôi lý nhí trả lời.

    - * * * * Để cho công bằng bây giờ tôi sẽ bầu lại lớp trưởng. Bạn nào đồng ý với việc bạn Mai Trang tiếp tục làm lớp trưởng xin mời giơ tay… Mai Trang, em hãy ngẩng đầu lên và tự đếm xem có bao nhiêu người đã bỏ phiếu cho mình.

    Từ nãy tới giờ tôi như đang ở một không gian hoàn toàn khác biệt. Tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói truyền sức mạnh, cảm nhận cái siết tay ấm áp truyền tình cảm từ những người yêu thương tôi. Tôi đã biết rằng mình không hề cô độc.*

    *Từ từ ngẩng đầu lên, tim tôi như thắt lại, mắt như nhòe đi vì xúc động. Hầu như những cánh tay vẫn bỏ phiếu cho tôi.
    *
    .

    (Nguồn: VipTruyen.Vn)




    Sửa lần cuối bởi windy_Leevbee; 15-11-2013 lúc 06:30 AM.

  2. 2 thành viên đã cảm ơn windy_Leevbee cho bài viết này:
    Administrator (06-11-2013),Hbattu (06-11-2013)

  3. #12
    windy_Leevbee's Avatar
    Tác Giả 1 Sao
    Tác Giả Đầu Tiên
    Bình Luận Viên
    » Bài viết260
    » Đồng: 1.125
    » Hoa: 12
    » Đã cảm ơn1.602
    » Được cảm ơn717
    » Yahoo
    Chap ba: Mai chuột và bản tự bạch từ phổi đến tim.



    Tôi tên Mai Trang, biệt danh Mai chuột. Với cái biệt danh Mai chuột, tôi thề là sau bao nhiêu năm cái biệt danh ấy đã trở nên quen thuộc, cũng như rất coi trọng, tôn thờ và yêu quý thầy Thắng ách_sừn thì tôi vẫn ghét cay, ghét đắng; ghét căm, ghét hờn; ghét đến độn thổ, ghét đến độ lúc nào bị gọi bằng cái biệt danh ấy, tôi cũng chỉ muốn có ngay một cái rổ bên cạnh để lấy mà che mặt. Nhưng như thể trái đất luôn quay quanh mặt trời, người luôn luôn phải ăn uống, cái biệt danh đáng xấu hổ ấy cứ đeo bám lấy tôi. Nó như một chân lý mà tôi đã tìm mọi cách nhưng không thể thay đổi. Bằng chứng là dù tôi luôn miệng phủ nhận, hay de doạ những đứa nào dám gọi tôi bằng tên Mai chuột nhưng cái biệt danh ấy vẫn theo tôi suốt từ lớp hai tới giờ.

    Có lẽ có hai lý do khiến cái biệt danh ấy gắn trên trán tôi như thể người ta đóng dấu vào nô lệ là do tôi là đứa duy nhất được thầy Thắng ách_sừn gọi bằng biệt danh và thứ hai là do nguồn gốc của nó. Nói đến nguồn gốc, cái rễ cốt lõi của biệt danh "chuột", tôi thật sự vừa không muốn nhớ lại vừa thấy đó là một kỉ niệm không phải ai cũng có.

    Thầy Thắng ách_sừn có một đặc điểm cho bài tập về nhà đặc biệt mà không thể lẫn với giáo viên nào khác. Bài toán bằng thơ, bài tiếng việt bằng ngôn ngữ toán học hay bài tập tìm hiểu khoa học... chúng tôi có bài tập về đếm các vì sao trên trời, bài tập nghe tiếng dế gáy, bài tập vẽ đất nước Việt Nam theo tưởng tượng, dựng nước trong giá, cân bảy sợi tóc... Thầy đã cho chúng tôi rất nhiều bài tập tưởng trừng như thật vớ vẩn, điên rồ nhưng đối với thầy thì không gì là không thể và cuối cùng khi biết được lời giải chúng tôi chỉ có hai từ để nói, đó là “tuyệt vời”. Và bài tập về nhà tôi nhớ nhất là vào cuối năm lớp hai, cũng từ nó mà tôi có biệt danh Mai chuột, đó là bắt chuột.

    Năm đó, huyện chúng tôi bùng phát dịch chuột, số lượng chuột tăng lên một cách chóng mặt khiến cho nhà nhà có chuột, người người thấy chuột. Chuột phá hoại mùa màng, cắn xé nhà cửa, trung gian truyền bệnh... Đâu đâu cũng xuất hiện chuột và mọi người kêu gọi diệt chuột.

    Hôm đó, tan học, chúng tôi đang định rời khỏi lớp thì thầy Thắng mang đến những cái bẫy chuột tự chế tạo. Nói là chế tạo vì mỗi bẫy của thầy gồm ba lồng, như ngôi sao ba cánh được ghép một cách tài tình vào với nhau. Đương nhiên ba lồng thì mỗi bẫy có thể bắt được ba con chuột cùng một lúc. Thầy phát cho mỗi một tổ chúng tôi ba cái bẫy và giao bài tập là trong một tuần phải nộp đủ mỗi nhóm ba mươi cái đuôi chuột.

    Có lẽ đây là bài tập về nhà khinh khủng nhất mà tôi từng biết, tôi đã thề là không đụng tới cái bẫy tự chế xấu òm của thầy. Tuy nhiên, hai ngày đầu thấy tụi nó nộp được kha khá đuôi chuột thì tôi cũng nổi máu anh hùng. Tôi hí hửng mang một cái bẫy chuột về nhà, mơ tưởng sẽ bắt được rất nhiều chuột và sẽ nộp thật nhiều đuôi chuột. Nhưng, kết quả lại không được như tôi mong đợi. Từ khi mang chiếc lồng về nhà, tôi không bắt được một con chuột nào hết.

    Nhà tôi tuy là không phải là nơi đất lành chuột nhảy múa, nhưng cũng thường xuyên có vài con ra vào như đi chợ phiên. Thế mà từ khi tôi đặt bẫy ở bếp thì dù có để cả thịt nướng, mỡ cháy thơm nức mũi lũ chuột cũng chỉ chạy qua chạy lại mà không hề đoái hoài gì tới cái lồng. Mấy ngày liền tôi không có cái đuôi chuột nào để nộp, tụi bạn cứ đòi mãi bẫy những tôi nhất quyết không đưa. Cho đến khi hết một tuần, nhờ hai chiếc khác, tổ tôi vẫn có đủ số đuôi chuột để nộp cho thầy nhưng vì tôi giữ khư khư một lồng làm thành tích của tổ bị giảm khá nhiều. Đứa nào trong tổ cũng đổ tội cho tôi làm tôi tức lắm. Tôi không nhận đó là lỗi của mình và đổ tội cho cái bẫy. Tôi nói cái bẫy đã bị\ hỏng và mang lên lý sự với thầy chủ nhiệm.

    Sau khi nghe tôi giải thích một hồi, các nếp nhăn trên tấm trán hói của thầy đều nổi rõ. Thầy đưa mắt nhìn ngắm chiếc bẫy ba lồng tự chế của mình một hồi lâu. Rồi như không tìm ra sai sót từ cấu trúc của bẫy, thầy xoa xoa chiếc cằm hỏi tôi:

    “ Em không bắt được con nào từ bẫy này sao? Vậy, em đã đặt bẫy như thế nào?”

    Tôi nhanh nhẹn, cẩn thận cuộn một tờ giấy nhỏ làm mồi và làm đúng thao tác thầy đã dạy. Thế nhưng khi tôi vừa rút tay ra thì hàng chục đứa xung quanh đều nhao nhao hết cả lên:

    “ Bạn Trang đóng cửa lồng vào kìa thầy. ”

    “ Không mở thì làm sao chuột vào được."

    "Trang ơi. Sao mày ngố thế?”

    Lúc đó, mặt tôi có lẽ đỏ như mào gà trống, đứng đờ người như bị hoá đá vì xấu hổ. Hóa ra sau khi đặt mồi vào tôi lại cẩn thận đóng từng nắp bẫy chuột lại, làm như thế có khác nào kẻ điên cứ thét trâu vào chuồng mà không mở cửa chuồng. Vậy mà tôi cứ chờ hàng giờ, ngày hàng ngày chờ đợi chuột chui vào bẫy, lại còn âm thầm rủa bọn chuột có mắt như mù, mũi bị mất khả năng ngửi, ngu không chịu nổi nữa chứ. Hóa ra lại chính tôi là kẻ ngu không chịu nổi.

    Cuối cùng, thầy Thắng nói: “Nếu cái lồng này mở nắp ra thì con chuột to như bạn Mai Trang cũng bẫy được ý chứ. Phải không bạn Mai chuột?"

    Chỉ có mỗi câu nói ấy của thầy mà cả lớp tôi nhiệt tình vỗ tay tán thành, cái tên Mai chuột của tôi cũng có từ đó và dù muốn hay không, tôi cũng phải nhận lấy biệt danh kinh khủng ấy.



    Tôi tên Lê Thu Mai Trang, biệt danh không có. Đương nhiên là không có rồi. Tôi đang ở nơi mà ngoài Nam khùng và Cá lùn, Lan Anh không học cùng lớp ra thì không ai biết cái biệt danh Mai chuột ấy nữa. Trường tôi đẹp, thầy chủ nhiệm của tôi đẹp và tôi cũng phải có một cái tên đẹp không tỳ vết để viết vào tờ tự bạch.

    Hôm nay, là ngày trời cao, nắng vàng gió thổi nhẹ, có lẽ không còn ngày nào tốt hơn để khai giảng nữa. Nói chung buổi khai giảng của tôi sẽ là hoàn hảo khi không có thêm một tiết mục đó là giao lưu với các giáo viên. Thực ra, được làm quen với các thầy cô trước khi vào năm học là điều rất tốt nhất là đối với một đứa lớp trưởng như tôi nhưng nếu không có tình huống của cô dạy sử.

    - Xin chào các em. Tôi là Hà Nguyên biệt danh Nguyên chuột dễ thương. Tôi 24 tuổi. Tôi sẽ dạy các em bộ môn sử.

    Cô Hà Nguyên của chúng tôi nói chung là đẹp. Cô không phải có nàn da trắng, dáng siêu mẫu, hay khuôn sắc sảo mà chỉ là tổng thể tôi thấy cô đẹp. Đặc biệt là khi cười. Miệng cô hơi rộng, mỗi khi cười nó cảm giác chiếm hết khuôn mặt nhưng chính vì thế làm cô có nụ cười đẹp tự nhiên.

    Cô trẻ chung, thân thiện, hoà đồng và lại có biệt danh chuột rất dễ thương. Cô trò chúng tôi sẽ có cuộc nói chuyện hài hước nếu không phải lúc cuối cùng, cô tiết lộ một bí mật động trời. Nó khiến tôi và cô ngay tức khắc trở thành tình địch.

    Trước khi ra khỏi lớp, cô nói:

    - Các em biết vì sao tôi lại nhận dạy lớp này dù không được phân công hay không? Bí mật nhé. Vì tôi mong các em sẽ giúp tôi cưa đổ thầy chủ nhiệm của các em. Thầy Toàn đấy.

    Cả lớp tôi vỗ tay rầm rầm trong đó có hai thằng bạn chí cốt:

    - Cô ơi! Bọn em ủng hộ cô.

    - Cố lên, cố lên cô nhất định sẽ thành công cô ạ.

    Tôi đưa mắt liếc nhìn chúng nó một cái sắc lẻm hơn dao. Thằng Nam ghé sát vào tai tôi thì thào:

    - Bà làm gì mà có cái thái độ như thế hả? Như thế là không được nhé. Trên bảo dưới phải nghe, bà phải giúp đỡ cô chứ? Bà là lớp trưởng cơ mà.

    Là bạn thân của thằng Nam thật nhưng tôi lại chúa ghét cái kiểu nói mỉa mai với nét mặt tỉnh bơ, ngây thơ vô số tội của nó. Ngay từ hôm gặp mặt thầy tôi đã nói với hai đứa nó thầy là chính hoàng tử ánh sáng của cuộc đời tôi, dù chênh lệch mười tuổi tôi cũng nhất định cưa đổ thầy. Hay sau sự việc hôm trước thì thầy đã trở thành một người hùng, một thế giới vô cùng đặc biệt của tôi. Thằng Nam biết tất cả điều đó thế mà hôm nay nó lại hỏi đểu tôi như vậy. Tôi thề là nếu không phải thầy chủ nhiệm đã bước vào ngay sau đó thì tôi sẽ đứng dậy và hét ngay vào mặt nó rằng: " No! No! Noooooooo!!!"

    Nhưng đã kiềm chế được, tôi lờ nó đi. Người ta bảo im lặng là vàng nhưng đối với nó sự im lặng của tôi là điều đáng sợ nhất. Thằng Nam thấy tôi cứ ngồi im không thèm liếc nhìn nó một cái nào nữa đành xuống giọng:

    - Ê! Bà đừng giận mà. - nó cất giọng vừa cười cợt nhưng vừa có phần nịnh lọt.- Tôi đùa thôi, tôi luôn về đội của bà mà.

    Khi tôi chưa kịp đốp trả nó thì Cá lùn từ nãy tới giờ chỉ ngồi im như phật, tủm tỉm cười nay lại phát biểu một câu làm tôi thấy rất chí lý:

    - Don't trust anybody! ( đừng tin vào bất cứ ai or chỉ tin vào mình.)

    Cá lùn vừa nói xong thì thằng Nam đã đưa cái tay dài qua mặt tôi định thụi nó. Tôi bực mình hất mạnh tay thằng Nam ra.

    Thằng Nam mở tròn mắt, nhún vai, hai tay xoè rộng ra như không thể tin được vì sao tôi lại bênh vực thằng Cá lùn. Còn Thằng Cá lùn được thể cứ khoa chân múa tay mà trêu tức.

    Ba đứa chúng tôi đang chơi trò ngôn ngữ hình thể ở phía bàn cuối thì trên mục giảng thầy chủ nhiệm của tôi lấy những bài tự bạch của chúng tôi ra đọc qua một lượt. Chả là mấy hôm trước do sự việc nói dối của tôi, thầy nói là để cho cả lớp hiểu nhau và đoàn kết hơn thầy giao nhiệm vụ cho mỗi đứa trong lớp phải viết một bản giới thiệu về bản thân. Thế nên, chúng tôi có một buổi gặp mặt riêng của lớp sau khi gặp mặt chào hỏi thầy cô thế này.

    Đến một bài khá đặc biệt thầy bỗng dừng lại một lúc rồi mới tủm tỉm vừa cười vừa nói:

    - Chà! Bài tự bạch ngắn gọn và rất đặc sắc. Tên, biệt danh tuổi, quê quán chúng ta sẽ để tự bạn ấy giới thiệu nhé. Chúng ta cùng nghe tự bạch từ "phổi đến tim" của bạn rất đặc biệt này nào. Đặc điểm nhận dạng: đẹp toàn diện.

    Tôi ngồi dưới hếch cái mũi lên, bữu môi và lầm bầm theo " Tự tin đấy nhỉ."

    - Sở thích: thích tiền và tin vào tình yêu sét đánh.

    "Một đứa vừa thực tế lại vừa mơ mộng"

    - Sở trường: de doạ và nấu ăn

    "Cũng cá tính và nữ tính. Giống mình một phần."

    - Các mối quan hệ: " người ấy"= X, X thay đổi khi tôi thay đổi.

    " Chà! Rất thẳng thắn thẳng thắn và có quan hệ rộng. "

    - Thần "voi" của bạn ý: Oh!

    Thầy chủ nhiệm ngước đôi mắt kính lên và cười mỉm. Cái nét ngây thơ ngại ngùng thoáng hiện trên khuôn mặt thầy làm tôi suýt rụng tim và tự hỏi sao trên đời này lại có người hoàn hảo như thầy cơ chứ?

    Sau một lúc làm cho cả lớp nín thở hồi hộp, thầy tôi tiếp tục cúi xuống đọc tiếp:

    - Thầy chủ nhiệm lớp 10a5 năm học 2013- 2014. Hoá ra tôi đã nhanh chóng thành thần tượng của bạn ấy đấy.

    Một bài tự bạch rất hoàn hảo và thể hiện style riêng, rất cá tính. Thầy đọc đến đâu cả lớp tôi ồ lên tán thưởng đến đấy nhưng khi thầy đọc đến đây thì cả lớp tôi vỗ tay, hò hét, huýt sáo là lớn nhất. Không khí trong lớp tôi có thể đang nóng lên tới cả trăm độ, chỉ riêng hai thằng bạn bên cạnh tôi, chúng không thèm chú ý đến không gian xung quanh mà chỉ nhìn tôi và mỉm cười đầy ẩn ý. Hai đứa ấy làm tôi thấy khó hiểu lại thấy giấy lên lòng bồi hồi, hồi hộp khó tả. Cộng thêm việc thầy chủ nhiệm lại nhìn về phía cuối lớp làm tôi bắt đầu thấy điều gì đó không ổn.

    Thầy Toàn gõ nhẹ tay xuống bàn để ổn định trật tự và tiếp tục nói:

    - Nào! Xin mời chủ nhân của bản tự bạch đặc sắc từ phổi đến tim này đứng dậy giới thiệu tiếp đi nào.

    Trời ơi, thầy nhìn về phía tôi, không chính xác là thầy đang nhìn hẳn về tôi. Tôi tròn mắt nhìn thầy như không hiểu cái gì đang diễn ra, còn thầy thì bắt đầu ra hiệu cho tôi đứng dậy.

    Mấy đứa xung quanh tôi đều quay xuống hỏi:

    - Lớp trưởng là cậu sao?

    - Trời. Lớp trưởng của chúng ta thật rất đặc biệt nhé...

    - Cũng thần tượng thầy chủ nhiệm như tớ đấy…

    Thấy tôi mãi không đứng dậy, cả lớp tôi bắt đầu vỗ tay cổ vũ: “ Lớp trưởng… Lớp trưởng…Lớp trưởng…”

    Tôi không biết nói gì, lại đỏ hết mặt lên. Thật sự cái bài tự bạch ấy không phải của tôi, nó chỉ đúng là tôi đang thần tượng thầy chủ nhiêm thôi. Tôi không thể lại nhận vơ để rồi gây một cuộc rắc rối nữa. Tôi khua tay, cười trừ:

    - Không... Không phải tớ đâu... Tớ...

    Nhưng tôi chưa kịp phủ định thì thầy đã đọc to và dõng dạc chắn ngan câu nói của tôi:

    - Tên: Lê Thu Mai Trang, Biệt danh : vô cùng yêu quý Mai chuột.

    Rồi thầy giơ tờ giấy lên cao nói tiếp:

    - Đây có phải là lời tự bạch của bạn lớp trưởng Mai Trang viết không?

    Giật mình như đang bị đổ thừa một tội rất to lớn, tôi định bước lên để xem chứng cớ thì như có một tia sáng khai thông trí óc đang mù mịt khói của tôi. Có lẽ, tôi đã lờ mờ hiểu ra vấn đề khi nghe thấy tiếng cười gian manh của thằng Nam và thằng Tiến. Hai đứa chúng nó lại còn đang vui vẻ bắt tay nhau tự chúc mừng cho sự thành công quá rực rỡ của mình.

    Vậy là hiểu rồi, tại sao hôm qua sau khi đọc xong bản tự bạch do chính tay tôi viết thằng Nam cứ nằng nặc đòi mang về và hứa sẽ mang nộp cho thầy hộ tôi. Hóa ra không phải nó muốn làm mẫu cho bài tự bạch của nó mà là muốn tráo đổi bài. Thế thì tôi khỏi phải xem lại cái tờ giấy trên tay thầy nữa vì chắc chắn là bản tự bạch đó sẽ có tên của tôi, tuổi của tôi, nét chữ cũng đích thị là của tôi luôn nhưng không hề do tôi viết.

    Thằng Nam có một biệt tài, à không cũng không đáng nói là tài cán gì cho cam khi chỉ là do hồi cấp hai tôi bắt nó làm thế. Tôi vốn là đứa nghịch ngợm lại cậy mình có chút tư chât thông minh nên rất nhiều lần học bài cũ qua loa. Thế nên, tôi viết kiểm điểm như cơm bữa và chép phạt khi không thuộc bài trả bài như rang ngô. Và để giảm thiểu thời gian học tăng thời gian đi chơi với nhau. Tôi và thằng Nam nghĩ ra cách nó sẽ chép phạt giúp tôi. Sau một thời gian tập viết, nó bắt chước được y trang chữ tôi. Thế là thời gian cũng như công sức chép phạt của tôi được giảm đi một nửa. Tôi đã dùng cách đó để thoát qua được bao thầy cô. Có lẽ người có thể phân biệt được chữ của hai chúng tôi duy nhất chỉ có một người, đó là Cá lùn. Tôi khiếp và tức nhất mỗi lần có thầy cô nào cho nó kiểm tra bài chép phạt của tôi. Nó có thể phân ra từng tờ do thằng Nam viết và bắt tôi chép lại.

    Giờ thì hay rồi, không cần phải kiểm tra nữa vì “thanh tra” đã bắt tay với “siêu trộm” thì dù có nói gì đi chăng nữa thì tôi cũng không thể được minh oan.

    Tuy tôi cũng hiểu bọn chúng muốn tạo một bất ngờ và làm tôi vui nhưng với bản tự bạch quá là điên khùng thì tôi không thể chấp nhận được. Hai đứa này dám qua mặt tôi, đúng là ăn phải gan hùm mật gấu mà, càng ngày càng không coi sếp trưởng này ra gì nữa rồi. Được nếu thích tôi sẽ lại dạy bảo chúng lại từ đầu. Hãy chờ đấy.

    ...

    (Nguồn: VipTruyen.Vn)





  4. 2 thành viên đã cảm ơn windy_Leevbee cho bài viết này:
    Administrator (06-11-2013),Hbattu (06-11-2013)

  5. #13
    Administrator's Avatar
    Administrator
    » Bài viết1.165
    » Đồng: 2.628
    » Hoa: 0
    » Đã cảm ơn2.675
    » Được cảm ơn2.449
    » Yahoo
    Thân gởi mọi người. Vậy là sự kiện tôn sư trọng đạo đã đến thời điểm công bố kết quả.

    Mặc dù trong sự kiện "tôn sư trọng đạo này", chúng ta không phát triển rực rỡ được nó, nhưng chúng ta cũng đã không làm nó kém đi. Trước tiên, thay mặt diễn đàn VipTruyen.Vn, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả thành viên tham gia sự kiện. Thứ hai, tôi xin cảm ơn tám tay bút đã làm nên tám sự đặc sắc trong phần "Truyện Ngắn Tặng Thầy Cô".

    Xem truyện tại: [Chỉ có thành viên mới thấy được link. ]

    1) Đi vào truyện ngắn đầu tiên "Thư Gởi Thầy", chúng ta có thể cảm nhận được một cảm xúc mãnh liệt ngay từ con chữ. Cũng không cần nói đâu xa, ngay từ cái tiêu đề "Thư Gởi Thầy" của bạn Thiên Vi, chúng ta đã biết đây là một bức thư, mà đã là một bức thư thì luôn ẩn chứa vô vàn cảm xúc.

    Tất nhiên, cũng không thể nói hoàn toàn như thế, bởi vì nếu như không có một bút lực mạnh mẽ, một cảm xúc mãnh liệt, một nỗi nhớ, nỗi biết ơn hằn sâu trong tâm trí của tác giả thì thật khó để làm nên một bức thư như vậy.

    Từ những sự kỷ niệm nhỏ nhặt trong bức thư, chúng ta có thể thấy rõ được sự bộc bạch chân thành, một tình cảm mà nhân vật dành cho lớp cho thầy. Chỉ tiếc là, tác phẩm chỉ thể hiện ra những cảm xúc, ra những cái rất chân thật, có thể nói là ra hết nội tâm của chính mình...đây quả thật là điều đáng tiếc vì nó chỉ có thể vậy thôi. Tác giả làm cho tôi thấy tình cảm của tác giả, nhưng khó có thể khiến cảm xúc của tôi cháy theo tác giả.

    Nếu tôi là người thầy đó thì tôi có thể khóc, nhưng đứng trên vài trò của độc giả, tôi chỉ thấy hay, thấy được một cảm xúc mãnh liệt được cô đọng. Còn trong vài trò của người nhận xét, tôi hy vọng sẽ đọc được một bức thư gởi thầy thứ hai.


    2) Đi vào tác phẩm thứ hai, đó chính là truyện ngắn "Bàn Tay" của tác giả Diệu Hư. Phải công nhận rằng, nội dung của truyện rất hay và rất cảm động. Đầu tiên, với mở bài rất tự nhiên, phóng khoáng, tác giả đã đưa người đọc đi "liền" vào mạch của câu chuyện. Khiến cho người đọc cảm thấy sự bất công thông qua chính tâm tính bất công của mỗi con người. Và nhân vật chịu sự bất công đó chính là cô bé bị mang căn bệnh "sida thế kỷ". Tác giả như muốn thể hiện một nỗi ấm ức "tại sao khi con người bị số phận đưa đẩy vào con đường nghiệt ngã thì họ luôn bị người đời xa lánh, mặc dù những con người ích kỷ đó cũng chỉ là những đứa trẻ vô tư. Phải chăng bản chất của con người luôn ích kỷ và tự tính đưa họ truyền bá sự ích kỷ ra bên ngoài."

    Không phải vậy, tác giả muốn nói rằng, trong xã hội luôn có những người hiền hậu, sống chân thật và luôn bảo bọc chúng ta. Họ không phải là cha mẹ của chúng ta, họ là giáo viên tuy khác dòng máu nhưng cũng chính là máu mủ tình thâm của ta.

    Thật sự phải nói rằng, "Bàn tay" là một câu chuyện ẩn chứa một nội dung cao thượng, một tình cảm thiêng liêng, nhưng đáng tiếc là cách giải quyết nút thắt và đưa tình tiết truyện lên cao trào chưa được tốt cho lắm.

    Nếu như tôi là người giáo viên trong câu chuyện thì tôi sẽ không bao giờ xử lý theo cái cách mà tác giả đã đưa ra. Bởi vì, những con người bị xã hội xa lánh khó bao giờ hòa nhập được với cộng đồng, hoặc có thể nói, chúng ta khó có thể khiến người ích kỷ trở nên vô tư vô lợi. Mặc dù đó chỉ là những đứa trẻ, tâm tính của nó cũng như những cây măng mới mọc, có thể uốn nắn và thay đổi, nhưng cách tác giả để giáo viên đứng trên bục giảng, rồi hô hào: "các em không được xa lánh bạn ấy", tiếp theo sau đó, nhân vật chính của chúng ta liền cảm động và yêu quí cô giáo hơn bao giờ hết.

    Đây thật sự là một tình tiết quá ngây thơ và theo lối viết ngôn tình, khuôn mẫu. Thật sự mà nói thì người đọc chỉ sẽ cảm thấy đây là một tình tiết dễ dàng chấp nhận, họ có thể cảm động nhưng nếu là một độc giả chiều sâu thì chỉ có thể cảm thấy nhân vật giáo viên là một cô giáo trẻ và quá ngây thơ.

    Một tình tiết đặt ra, tại sao tác giả không đưa người giáo viên an ủi cô bé "từ từ" theo cách khác. Tại sao tác giả không khiến những cô cậu trong lớp thấy được đức tính tốt đẹp, thấy được cuộc sống buồn... của cô bé

    3) Tiếp tục đến với tác phẩm "Chiếc Kính" của Nguyễn Xuân Sang, chúng ta sẽ bắt đầu cảm thụ được một lối viết rất hấp dẫn, một văn phong rất hài hoà, lôi cuốn.

    Xuyên suốt nội dung trong câu chuyện là ký ức về một người thầy. Tại đó, hình ảnh người thầy được tác giả làm bật lên với một người thây nghiêm túc, gương mẫu, nói cách khác chính là một người thầy thiết thực nhưng không lý tưởng.

    Tuy nhiên, với mỗi ai từng sống, từng được học qua một người thầy thiết thực thì sẽ khó có thể quên đi hình bóng ấy. Tác giả cũng vậy, rất nhiều năm tháng đã trôi qua, cái hình ảnh dạy dỗ, vì học sinh của người thầy vẫn hèn sâu trong tâm trí của nhân vật.

    Chỉ đáng tiếc, tác giả lại đưa nhân vật trở thành một hồi ký, một hồi ký được kết thúc bằng lần gặp gỡ. Dấu chấm hết chỉ là một người thầy vẫn như thế, vẫn đức độ, vẫn luôn là người thầy hết mình vì học sinh.

    Thật ý nghĩa và sâu xa, tất cả chúng được thể hiện qua "chiếc kính" năm nào. Tất cả đều dừng ở một tình tiết khó hiểu "chiếc kính", cảm xúc bao nhiêu năm gặp lại của nhân vật cũng chỉ dừng lại ở "chiếc kính" . Phải công nhận tác giả như muốn đưa truyện mình thiên về "ẩn dụ ý nghĩa", đáng tiếc là tác giả chưa làm bật lên cái ý nghĩa xa xăm mà mình muốn gởi gắm. Đọc gần thì không thấy, đọc xa thì hiểu nhưng lại mông lung.

    Cách viết được đặt ra, tác giả muốn tô cái ý nghĩa như thế nào. Đã bật thì phải bật mãnh liệt nhưng đã ẩn thì đừng có ẩn luôn đi. Tôi muốn nói rằng, đừng bao giờ để lại cho độc giả một dấu ấn, mà đó chỉ là dấu ẩn khó phai vì khó hiểu.

    4) Nếu như nói ba tác phẩm trên đều ẩn chứa một cảm xúc mãnh liệt thì tác phẩm thứ tư "Một Mùa Thu Mãi In Sâu Trong Tâm Trí" lại có một lối viết mới lạ. Không, đây không phải nói là lối viết, mà phải gọi là triết lý ẩn trong văn phong.

    Ở truyện ngắn này, tác giả dường như muốn xây dựng một người thầy tuy kém về ngoại hình (sinh lý) nhưng lại rất tài ba. Tình tiết truyện đưa ra là một cô gái đang trong tuổi ương bướng, vào lần đầu gặp người thầy dạy văn thì cô tỏ ra rất chán ghét, dẫn tới những cái gì mà thầy đưa ra thì cô không hề cảm thấy thích thú.

    Nhưng bằng với bản lĩnh và tính "triết văn" trong con người, người thầy đã chứng tỏ mình là người có tài và thuyết giáo được cô họ trò ương bướng. Để rồi, họ đã hiểu nhau hơn và thắm thiết tình cảm hơn. Đến cuối cùng, mọi cảm xúc dần cô lóng lại trong cái tình huống: "không có cuộc gặp gỡ nào là không chia ly".

    Tuy nhiên, cái mà tôi cảm thấy hay trong tác phẩm này không phải là cái ý nghĩa về người thầy. Tôi đánh giá cao những triết lý, nhưng lời nói kiểu văn nhân của người thầy trong câu chuyện. Dẫu biết rằng, đó cũng chỉ là những triết lý giản đơn. Nhưng tác giả đã tô lên sự giản đơn đó bằng cái cao siêu, không tưởng.

    Nếu như không phải tác giả còn mắc vài lỗi chính tả, đặc biết là nếu bạn không bê nguyên con số và mắc lỗi dấu câu thì tác phẩm thật sự rất hoàn mỹ. (bạn đừng nên dùng dấu _ vào truyện)

    5) Truyện ngắn thứ năm là truyện ngắn của Tiểu Long với tên gọi: "Những bông hoa dại và người thầy vô danh".

    Sau khi đã đọc nhiều tác phẩm mà tiểu long viết thì hôm nay tôi có lời khen cho tiểu long. Tiểu long thật sự đã thoát ra khỏi cái bóng của văn học kỳ huyễn. Cũng chẳng biết bắt đầu từ lúc nào mà tôi đã nhìn nhận tiểu long là một người thiên về lối viết truyện dài, thiên về tính văn học mạng, chính xác phải nói, tôi nghĩ tiểu long nên phát triển theo con đường kỳ huyễn võ hiệp tốt hơn là hiện thực, bởi vì lối viết và văn phong của tiểu long là thiên về hướng gọn, lẹ, xúc tích. Tất nhiên cũng không thể nói, trước đây cách viết của tiểu long cũng thuộc tính yếu kém của văn học mạng là "fastfood".

    Tuy nhiên, tôi đã cảm thấy sự trưởng thành trong bút lực của tiểu long tại trong truyện ngắn này. Quả thật, truyện ngắn này đã ẩn chứa rất nhiều cảm xúc của tiểu long và tôi đã thấy được lối viết của tiểu long không chỉ thiên về mạnh mẽ mà còn ẩn chứa được tình cảm bên trong. Nhưng đáng tiếc, tiểu long dường như mới chuyển sang việc viết truyện ngắn. Tôi không chắc chắn, thế nhưng tôi nghĩ tiểu long kém hơn Xuân Sang một điểm. Xuân Sang có thể điểm cho truyện một cái ý nghĩa cao xa, còn tiểu long thì làm tôi "không hiểu cái ý nghĩa đó như thế nào".

    Không phải là không hiểu, phải nói là cái ý nghĩa đó quá mờ nhạt.

    Tôi có một điểm thắc mắc, tại sao tiểu long lại đưa cách viết tinh tiết truyện dài vào cho truyện ngắn. Điển hình như ở tình huống "chết" của người thầy. Ông ta chết là cứu lũ trẻ, ông ta chết vì một lý do thương thật nhưng khi chết thì không ai hiểu ông ta chết như thế nào.

    Hình ảnh một người thầy chỉ là sự cống hiến, hết mình vì đời, vì học trò và sự ra đi của họ chỉ là sự vô danh thôi sao. Nếu tiểu long chỉ muốn viết như vậy thì thật đáng tiếc, vì tiểu long chưa làm bật lên sự cao cả đó.

    6) Kết thúc câu chuyện thứ năm là câu truyện của Khải Ly: "Một Vòng Tay".

    Điểm sáng giá nhất của tác phẩm này không phải là một văn phong mạch lạch, bút lực cao thâm, mà Khải Ly đã khôn khéo kết hợp yếu tố gia đình vào việc dạy dỗ học sinh. Khải Ly như muốn thể hiện rằng: "Đã là một người giáo viên, chúng ta không phải chỉ quan tâm, dạy dỗ, giúp học sinh có kiến thức, có đạo đức, mà chúng ta còn phải biết chia sẻ, quan tâm thương yêu người học trò như một người cha, người mẹ".

    Ở đời thật sư khó có thể có một người giáo viên như vậy, phải không Khải Ly. Ấy thế mà trong truyện của khaily lại có, nó không những là hình ảnh huyễn ảo, mà thật sự là hình ảnh rất chân thực.

    Khi đọc tác phẩm của Khải Ly, lòng tôi thật sự hồi hộp, thật sự muốn bật khóc ra. Nhưng tôi chờ, chờ đến một đoạn cào trào để tôi thật sự khóc với tác phẩm tôi yêu.

    Nhưng Khải Ly đã không làm được. Cái tình huống cuối cùng trong truyện đã khiến cảm giác của tôi cứ lâng lâng theo một dòng phiêu lãng.

    "Cha tôi... đã chết... hu hu"

    Nó uất ức.. nó khóc... nó chẳng biết làm gì cả...

    Trời đất như xoay cuồng, nó phải làm gì đây, nó chỉ có cha, nó không có mẹ.

    Nó khóc, tiếng khóc của nó hu hu, nấc lên từng lời, tại sao thế, tại sao.? Cha nó... hu hu!

    Một bàn tay khẽ xiết tâm hồn của nó lại.

    - Từ nay cô sẽ là mẹ của con!

    Nó khóc huhu!

    ----(đoạn cảm xúc này do tôi viết, chỉ tương tự, chứ không có trong truyện ngắn của khải ly---)

    Tại sao thế Khải Ly, tại sao cái cảm giác cao trào đó lại không hiện lên. Nếu như Khải Ly không cho người giáo viên đó thành một "người mẹ", thì tại sao khaily không kết thúc cái tình huống cháy bỏng thương tâm. Tại sao phải để cảm xúc của nó, của Khải Ly băng băng như một đường thằng, khiến cõi lòng không thể rực cháy lên.

    Dù khaily có viết bao nhiêu đi chăng nữa, dù khaily có in thêm nhiều tình huống đi chăng nữa thì cũng thật đáng tiếc.

    Đáng tiếc là khaily không biết cách tô đâm cái tình tiết quan trọng nhất!

    7) Tác phẩm kế cuối là truyện ngắn "người thầy đồng tính của tôi" do Minh Minh viết. Phải nói rằng, tác giả dường như rất biết cách cuốn hút độc giả, và cô nàng đã cuốn hút tôi ngay cái tiêu đề đầu tiên.

    Mới đầu đọc truyện, tôi cũng cảm thấy khá bất ngờ trước cách xây dựng của tác giả. Tôi còn nhớ y nguyên cái câu: "Rồi, hiểu luôn nhá!" và chính cái kiểu viết hồn nhiên đến tự nhiên kinh hồn đã khiến cho tôi cảm thấy vô cùng ấn tượng.

    Tuy nhiên, đến cuối cùng, khi đã đọc xong truyện ngắn này thì tôi mới vẻ lẽ ra. Người thầy này đã đồng tính ở điểm nào. Anh ta là người yếu nhược kiểu thư sinh trói gà không chặt, nhòe nhẹt kiểu thiếu nữ hái hoa, hay là một người đồng tính mà tác giả không biết miêu tả như thế nào. Chính xác mà nói, ngoài cái câu "rồi, hiểu luôn nhá", thì tôi chả thấy gì nữa.

    Nhưng tạm kết cái này lại, vì tôi cũng không quan tâm nhiều đến cách xây dựng hình tượng. Tôi chỉ muốn nói rằng, Minh Minh đã không giải quyết hết những vương mắc của người đồng tính trong xã hội.

    Sẽ có bài xích, sẽ có sự khinh bỉ và sẽ có sự đồng cảm và chắc chắn rằng sẽ có cách để người đồng tính giải quyết. Họ phải giải quyết kiểu gì đó, có thể là ngây ngô, nhưng bắt buộc phải tồn tại những điều đó.

    Phải chăng nhân vật người thầy đồng tính của Minh Minh xây dựng quá hoàn mỹ, quá đồng tính cho nên khiên ai nấy đều hiểu: "Đó là người đồng tính, chúng ta không cần phải thắc mắc."

    Tiếp một vấn đề nữa, đó là thời điểm mà người thầy bật khóc khi thấy một học sinh bị điểm kém. Anh ta đã khóc và mắng mỏ: "Học hành kiểu đó, làm sao mà thi tốt nghiệp, hả hả hả." Cái đoạn đó thật sự không bình thường chút nào.

    Tôi cam đoan, bất cứ người đồng tính nào cũng sẽ không xử xự như thế. Yếu đuối kiểu con gái cũng sẽ không làm như vậy, chứ đừng nói gì người đứng trung gian.

    Biết vì sao không? Bởi vì họ là giáo viên. Họ yếu đuối nhưng họ biết cách dạy dỗ học sinh. Họ không bao giờ sụp đổ khi thấy học sinh mình sụp đổ cả.

    Tất nhiên đây chỉ là truyện ngắn, mà truyện thì do chính ta viết, nhưng nếu nó chỉ là cái ta viết cho ta thì thật bình thường.


    8) Tác phẩm Những Giọt Nắng Trong Tim.

    Không còn gì chê với một tác phẩm của một tác giả có văn phong chuẩn như Windy, thế nhưng tôi phải nhắc một chút: "Windy nên tránh các lỗi type, đặc biệt là lỗi lặp từ." Điển hình như việc lặp hai từ "của" trong một câu khiến cho đoạn văn mất đi sự trau chuốt. Tôi không nói việc lặp hai từ "của" là sai, có nhiều lúc là cần thiết, nhưng thiết nghĩ tác giả nên vận dụng một cách nhuần nhuyễn để câu văn suôn muợt hơn. Tôi không nhớ đã thấy lỗi này ở đâu trong truyện, nhưng tôi chắc chắn là có vài lỗi như thế.

    Về vấn đề hành văn và triển khai tình tiết, tôi nghĩ tác giả đã lô hoả thuần thanh với lối viết của mình nên sẽ khó có thể thay đổi. Tuy nhiên, cũng xin nhắc luôn, nếu như những người chưa quen đọc truyện của tác giả thì chắc chắn rằng: "truyện của tác giả như một mớ bòng bong". Lúc thì lên, lúc thì xuống, lúc thì triển khai nguyên rồi đi đến kết quả, khi đột ngột xuất hiện vấn đề thì mới giải thích nguyên nhân, nhiều lúc bà này đi thì ông kia lại đến...

    Nếu như tác giả không viết liền một mạch, thắt mở nhịp nhàng, hay nói cách khác, nếu tác giả ít viết truyện dài thì có thể nói là "thôi rồi lượm ơi!"

    Điển hình như ba cái tình tiết: "Cô giáo Thiên Thần rời đi, tuy không đột ngột nhưng lại quá nhanh, nhân vật xuất hiện theo kiểu viết cho có, không hề đọng lại bao nhiêu ấn tượng, nói chung là có cũng được, không có cũng chẳng sao. Thứ hai là tình tiết đang học lớp 1 nhảy ngay lên cấp 3. Thứ tư là việc để các nhân vật hỗn loạn, điển hình là thầy Thắng và thầy chủ nhiệm trong truyện. Ở đây tôi chi lấy ba cái này, nếu như không cẩn thận, không đọc một cách chăm chú thì khó có thể nắm bắt và theo dõi truyện.

    Phải chăng lối viết của Windy là lối viết nghiêng về sự thăng hoa, nhưng qua những gì tôi thấy thì Windy lại để lối viết của mình trở thành kiểu đốt cháy giai đoạn.

    Hãy đốt cháy những nút thắt cuối cùng của tình tiết và dồn củi để đốt cháy lần tiếp theo. Tôi nghĩ windy nên diễn biến những đoạn bức tốc một cách từ từ như thêm những câu kiểu "thời gian thấm thoát trôi qua" hay miêu tả một người rõ ràng và riêng biệt với người kia, đừng trộn lẫn và xáo tung mọi thứ lên.

    Tuy nhận xét nhiều như thế, nhưng quả thật phải công nhận lại một lần nữa, bút lực của windy rất chắc chắn, câu văn súc tích. Đặc biệt toàn bộ nút thắt tình tiết trong truyện luôn xuất hiện, diễn biến liên tục và rất logic. Ở bất cứ những tình tiết nào đều có một điểm riêng biệt, lúc hài hước, lúc tình cảm, lúc thì bất ngờ... và luôn ẩn chứa vô vàn ý nghĩa.

    Lời cuối cùng, tôi đoán rằng, truyện ngắn của windy vẫn chưa hoàn thành, vì nút thắt tình cảm của nó vẫn chưa hề hé lộ. Tôi sẽ chờ đợi và cộng nhận truyện ngắn này của bạn, dẫu biết là nó chưa đi đến bước cuối cùng.


    Kết lại, thay mặt diễn đàn, tôi xin công bố kết quả.

    - Giải ba dành cho truyện: Một Mùa Thu Mãi In Sâu Trong Tâm Trí - Tác giả: Hạ Băng.

    Phần thưởng: 500 đồng + Một danh hiệu dưới 1000 đồng + 5 điểm tích luỹ.


    - Giải nhì dành cho truyện: Một Vòng Tay - Tác giả: Khải Ly.

    Phần thưởng: 100.000 VND + Một danh hiệu dưới 1500 đồng + 10 điểm tích lũy.

    - Giải nhất dành cho truyện: Những Giọt Nắng Trong Tim - Tác giả: Windy

    Phần thưởng: 100.000 VND. + Một Danh Hiệu dưới 3000 đồng. + 20 điểm tích lũy

    Hai thành viên trúng phần thưởng tiền mặt xin vui lòng gởi thông tin tài khoản tới nick admin để diễn đàn trao thưởng (vào chiều ngày mai)







  6. 5 thành viên đã cảm ơn Administrator cho bài viết này:
    dang son (07-05-2014),Nghĩa Võ Đang (18-11-2013),nguyenxuansang141 (22-11-2013),tieulong92 (18-11-2013),windy_Leevbee (19-11-2013)

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Visitors found this page by searching for:

truyen ngan ve thay co

truyen ngan ve thay co giao

http:viptruyen.vn@forumf99tong-hop-truyen-ngan-ve-thay-co-giao-3659.html

truyện ngắn về thầy côTruyện ngắn về thầy côtruyện ngắn về thầy cô giáotruyen ngan noi ve thay coTruyen ngan hay ve thay coTruyen ngan viet ve thay cotruyện ngắn về thầy cô và mái trườngtruyen ngan viet ve thay co giaotruyen ngan thay cotruyen ngan ve co giaoTruyen ngan ve ton su trong daotruyện ngắn vê thầy côtruyen ve thay cotruyen ngan hay ve thay co giaotruyện về thầy côtruyện ngắn về thầy cô bạn bètruyện về thầy cô giáochuyen ngan ve thay cotruyen ve thay co giaotruyen ngan 20-11 ve thay cotruyen ngan ve thaytruyện ngắn hay về thầy cô giáo
SEO Blog

Tag của Chủ đề này

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  

Thế Giới Truyện Việt là diễn đàn phát triển văn học mạng, do hội văn học online thành lập và được thành lập trên tinh thần phi tôn giáo, phi chính trị. Đây là thế giới chung cho tất cả những người yêu thích văn học.

Chúng tôi sẽ giám sát triệt để và loại bỏ những bài viết vi phạm pháp luật; mang tính nhạy cảm và ảnh hưởng tới các vị lãnh đạo, liên quan đến chính trị, đảng, nhà nước.

Mặc dù, chúng tôi đã kiểm soát chặt chẽ, thế nhưng nếu thành viên viết những bài vi phạm pháp luật thì cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

©2013: Bản quyền thuộc về Hội Văn Học Online. Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản.

Khi xuất hiện các thông tin nhạy cảm, vi phạm pháp luật xin gởi tin nhắn tới email viptruyen.vn@gmail.com hoặc gọi số (84) 1278648476. Chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức.
DMCA.com

22787
Lượt xem