Dương Quang

Dương Quang

Đặc sắc Xu hướng VIP Kinh dị Ngôn tình

Tên truyện: Dương quangTác giả: Phụng KòyVăn án: Xuyên đến từ một thời không xa lạ, tới thân thể một người con gái trót đem lòng yêu thương tên hôn quân...

0 từ|0lượt click|0lượt đọc

Đọc truyệnTheo dõi Phê bình

Đánh giá truyện

Chương 1: What happened?

Trên một chiếc giường trắng tinh, màn điều phủ hoa lệ, một nữ nhân xinh đẹp bỗng choàng tỉnh ngồi dậy, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc. Trên người nàng chỉ mặc một bộ trung y, xem ra là đang dưỡnng bệnh. Có điều không ngờ mới khỏi bệnh mà nàng lại ngồi dậy được nhanh như thế, cứ nhìn cổ tay mảnh khảnh kia thì chắc không ai có thể nghĩ đến. Bất quá, nàng thế nhưng lại lẩm bẩm một mình, mắt liếc tới liếc lui trong phòng, khiến nha hoàn vẫn luôn túc trực bên giường sợ đến không dám nói gì, hồi lâu mới dám lên tiếng:

- Thái tử phi nương nương, người có sao không?

Nữ nhân vừa được gọi là thái tử phi trái lại không có phản ứng, ngây ngốc nhìn ngắm khắp nơi, nhưng thực chất cái đầu thông minh đang liên tục nhập dữ liệu, ghép nối nhưng thông tin tìm hiểu được để xác định hoàn cảnh của mình, mất một lúc mới đáp lại:

- Ngươi gọi ta?

- ...Nương nương, người sao vậy? - Nha hoàn thập phần sốt ruột lo lắng gọi nàng.

- Ta hỏi lại, ngươi gọi ta là thái tử phi nương nương? - Thoáng chốc nhiệt độ trong phòng bỗng giảm mạnh, nha hoàn không khỏi rùng mình một cái.

- Dạ bẩm đúng vậy. Nhưng mà sao người lại hỏi nô tì như vậy? Nương nương người có vấn đề gì chăng? - Nha hoàn đã muốn khóc đến nơi.

Thái tử phi nương nương vẻ mặt như đã thông suốt, nàng đã hiểu hoàn cảnh của bản thân, lại dường như đang phẫn nộ.

"Thật con mẹ nó đáng chết! Châu Lam ta đường đường là một tiểu thư hắc đạo, từ nhỏ đã lớn lên trong máu tanh, vậy mà vì một phát đạn lạc trong lúc hỗn chiến mà bỏ mạng! Thế nhưng lại xuyên đến nơi này! Hơn nữa lại còn là thái tử phi của cái nơi quỷ quái này! Kể ra thì cũng kì lạ, rõ ràng phát đạn đó dù không kịp tránh nhưng ta đã giảm thương vong đến mức tối thiểu rồi, không có trúng vào tim, tại sao ta lại chết được?! 23 năm sống trên đời chưa bao giờ ta cảm thấy nhục nhã đến vậy! Sao ta lại có thể chết vì một lí do lãng xẹt như vậy kia chứ! Ta không cam tâm! Ta không tin là mình thực sự đã chết, chắc chỉ là do trời đất hỗn loạn dẫn đến việc này thôi đúng không? Hảo, vậy ta phải tìm mọi cách thoát khỏi nơi quái quỷ này!"

Nghĩ đến xuất thần, khi ngẩng lên bên giường đã nhiều thêm 2 người, một râu tóc đã hoa râm, đeo hòm thuốc, nhìn qua liền biết chính là lang y, một trẻ tuổi nho nhã, toát lên khí tức cao ngạo lạnh lùng, theo ý thức mờ nhạt vừa thu thập được thì chính là thái tử điện hạ Vương Quốc Chính, cũng có nghĩa là phu quân của nữ nhân mà Châu Lam mới nhập vào. Học theo kiến thức ít ỏi đọc được trong sách về thời cổ đại, Châu Lam muốn xuống giường chào hỏi thái tử cho đúng nghi thức, nhưng may là vị thái tử kia còn chút lương tâm, ngăn cản Châu Lam xuống giường, còn cho phép nàng ngồi trên giường nói chuyện.

Thật ra vừa rồi mải suy nghĩ không chú ý, hiện tại Châu Lam mới nhận thức được cơ thể mới của cô bất quá chỉ là một nữ tử yếu đuối, chân yếu tay mềm, sau khi khỏi bệnh liền mệt mỏi đến không có sức đứng dậy. Thái tử cũng đồng ý, cô cũng vui vẻ ngồi trên giường mà tiếp khách. Trước tiên phải để thái y bắt mạch đã, chuyện khác để tính sau, Châu Lam vốn là kẻ tùy tiện quẳng ở đâu cũng sống được.

- Bẩm thái tử điện hạ, thái tử phi nương nương, sức khỏe của nương nương đã khá lên nhiều lắm, kinh mạch tuy hơi yếu nhưng so với những năm trước thì còn tốt hơn. Nếu chịu khó giữ gìn sức khỏe, sau này nương nương sẽ không còn hay đau ốm nữa, thật đúng là tin tốt.

- Hảo, như vậy là ổn rồi, chỉ sợ sức khỏe suy yếu, còn như lời Tống thái y nói thì đã không có gì đáng ngại. Uyển, nàng hảo hảo giữ gìn sức khỏe, còn có, Tố Tố (aka nha hoàn của chị Lam), bảo ngự thiện phòng chuẩn bị mấy món bổ dưỡng để thái tử phi bồi bổ sức khỏe. Giờ ta có việc, lúc khác ta sẽ quay lại thăm nàng.

- Đa tạ thái tử điện hạ, thứ cho thần thiếp không tiễn.

Nhìn thái tử đi xa, Châu Lam rùng mình một cái, nghĩ tới câu nói buồn nôn chính mình vừa thốt ra, cô không kiềm được phát ớn. "Sống ở nơi này thật đáng ghét, hừ, Châu Lam ta sẽ nắm lấy quyền lực, không để ai được lấn át mình nữa. Suýt quên, từ giờ ta là Huỳnh Trầm Uyển, con gái rượu của Tể Tướng đại nhân kiêm thái tử phi Ngọc Quốc. Ta cũng đâu phải kẻ thiếu hiểu biết, sao lại không tìm được tí tẹo dữ liệu nào về cái quốc gia khỉ ho cò gáy này? Vẫn nói tiếng Hoa cả mà?! Chết tiệt, cái triều đại vô danh! Ta sẽ thay đổi cái quốc gia này, dù sao thì nó cũng chẳng được ghi chép lại, rất tốt!" Nghĩ một hồi, Châu Lam xuống giường, thầm than cái cơ thể này quá yếu đuối, không biết cha nương đã dưỡng Trầm Uyển nàng như thế nào nữa? Bất quá từ giờ đã có Châu Lam này rồi!

Dù ký ức không được rõ ràng lắm, nhưng những thông tin cơ bản và thiết yếu cho cuộc sống ở đây Châu Lam đều tìm được trong bộ nhớ còn sót lại của Huỳnh Trầm Uyển. Bắt đầu cải biên cuộc sống nhàm chán nào!

- Oa oa! - Tiếng trẻ con khóc từ phòng bên cạnh!

"Thiên a~ Sao ta lại quên mất Huỳnh Trầm Uyển đã có một hoàng tử nhỏ rồi chứ?! Thật may là Huỳnh Trầm Uyển đã sinh rồi, bằng không trọng trách sinh nở này ta thật chẳng kham nổi. Vẫn là tiểu bảo bảo à, ngươi bảo ta làm thế nào dưỡng ngươi đây? Ta ghét nhất là bị trẻ con quấy rầy! Xin lỗi hoàng tử, ta không cách nào trở thành người mẹ tốt, những năm tháng sau này của ngươi đành nhờ vào vú nuôi cùng cha ngươi rồi. Haiz, ta còn phải tới làm quen với tình nhân bảo bối tiểu thị vệ của cha ngươi nữa, nếu không sau này sẽ khó sống đây hài tử! Thế giới này thật loạn quá!"

Bất quá thân là một người mẹ, Châu Lam cần phải qua phòng cách vách để xem con mình thế nào, nếu không thật là có lỗi với tiểu hoàng tử. Bước chân xiêu vẹo nhưng Châu Lam vẫn không để cho nha hoàn chạm vào mình, cô ghét bị thương hại. Chỉ là vừa đến cửa phòng đã trông thấy thái tử đang dỗ con, không ngờ thái tử cũng là một người cha tốt đấy chứ?! Châu Lam vui như mở cờ trong bụng "Vẫn đề con cái đã không còn đáng lo!" Tuy nhiên người ốm thì vẫn là người ốm, cô ra hiệu cho mọi người yên lặng để không làm phiền đến cha con tiểu bảo bảo nhà mình, nhưng lại vấp vào bậc cửa gây ra tiếng động lớn. Thái tử cùng tiểu hoàng tử cùng quay lại nhìn thì đã thấy thái tử phi nương nương ngã sõng xoài trước cửa phòng đang gắng gượng đứng lên. 

Vội trao tiểu bảo bảo cho vú nuôi, thái tử chạy đến nâng Châu Lam lên, rồi dìu cô lại giường ngồi, miệng trách móc:

- Sao nàng lại qua đây? Ta nói nàng dưỡng bệnh cho tốt kia mà?

- Đa tạ thái tử quan tâm - Thêm một lần kìm nén cảm giác mắc ói, Châu Lam vờ dịu dàng - Thần thiếp chỉ là lo lắng cho nhi tử.

- Thân thể nàng còn chưa lo tốt thì lấy gì lo lắng cho nhi tử? Hơn nữa có ta ở đây rồi, nàng cứ yên tâm trở về dưỡng bệnh.

- Vậy cung kính không bằng tuân mệnh. Thần thiếp xin cáo lui, nhi tử nhờ ngài chăm sóc.

Thái tử điện hạ đã có lời, Châu Lam cũng không khách khí đem tiểu hoàng tử cho cha nó chăm, dù gì cô cũng chẳng thể chăm được con mình cho tử tế. Thôi thì đành để khi nó lớn Châu Lam sẽ tự mình dạy dỗ nó thành một người trí dũng song toàn, một vị vua cực phẩm vậy. À, điều kiện tiên quyết là cha nó phải làm vua đã, thế thì cô còn phải tốn thời gian bảo vệ hoàng vị cho đức lang quân của mình nữa đây!

-------------------------------------------------------

Lần đầu viết cổ trang, có gì xin góp ý thêm để mình sửa. Enjoy~

Fans tương tác

Vé tháng| Vé đề cử

392

Hôm nay có 0 phiếu.

Nguyệt Thạch

1 vé = 100 điểm

Phiếu Bá Vương

0

Hôm nay có 0 phiếu.

Tặng Phiếu

1 Nguyên =100 điểm

Vinh danh Bá vương

Đăng nhập để xem chi tiết

Tương tác gần đây

Chưa có chương mới nào.

Bình luận Web

  • Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng bình luận.