Chương 1: Xuyên Qua

Trái Đất, ngày x tháng xx năm xxx.

Trời đã về khuya, bóng tối bao trùm, bầu trời ầm ầm sấm nổ, hạt mưa rơi khắp nơi. Trong một căn phòng nhỏ, có một gã trung niên đang ngồi trước máy tính. Trước mặt hắn là hai màn hình máy tính lớn. Một màn hình dầy những câu lệnh lập trình đang chạy, bên cạnh nó, một chiếc màn hình khác hiện lên một giao diện game có nhân vật vừa mới tạo xong, vẫn đang ở mức lv1.

Cánh cửa bật mở, một lão trung niên khác đi vào. Âm trầm cất tiếng:

Tôi nói này, bạn tôi ơi, Thiên Hạ Vô Song game đã không thể sống được nữa, chả còn ai chơi nó nữa, bỏ đi thôi.

Ngữ khí trầm trầm buồn buồn, gương mặt lão trung niên như già thêm. Người trung niên ngồi trước màn hình, ngã người ra ghế dựa, khẽ thở dài:

Làm sao tôi nỡ chứ … cái game này … là con của tôi. Làm sao tôi bỏ được hở ông bạn? – người trung niên rầu rĩ, khẽ thở dài.

Tôi biết chứ, nhưng mà, chúng ta không đủ khả năng để vận hành nó, và cũng chẳng có đối tác nào muốn mua lại nó cả. thật sự phải bỏ đi thôi. – lão trung niên bất đắc dĩ nói.

Hazzz…(tiếng thở dài), thật sự không còn cách nào sao? – Người trung niên đầy sầu muộn.

Thiên Hạ Vô Song Game, tựa game do chính người trung niên viết ra. Tựa game tiên hiệp từng rất nổi, với doanh thu cực lớn, với hàng trăm triệu lượt truy cập hàng ngày trên toàn bộ thế giới, không khí vô cùng sôi nổi. Tuy nhiên, bữa tiệc nào mà chẳng tàn, dần dà theo thời gian phát triển, với hàng loạt biến động của thế giới, Thiên Hạ Vô Song game dần chìm vào lãng quên. Hôm nay, ngày cuối cùng của game cũng chẳng ai online, tĩnh mịch. Là một lập trình viên, là một người thử game đầu tiên, người trung niên không muốn nhìn thấy tâm huyết của bản thân bị phá hủy. Không bao giờ muốn.

Hazzz…, vẫn còn nữa tiếng nữa, anh cứ làm những gì mình thích đi, 12h đêm nay máy chủ của game cũng bị đánh sập rồi, cố gắn lên ông bạn. Mọi người đều về cả rồi, chẳng còn ai ở lại đâu. Ba hôm nữa người ta sẽ phá nốt toàn bộ chỗ này cho khu tái định cư mới. Liệu mà sắp xếp đi. – lão trung niên thầm thấu hiểu tâm tư bạn mình, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Sau khi lão trung niên rời đi, tiếng gõ bàn phím lại vang lên. Người trung niên lặng lẽ viết những câu lệnh cuối cho nhân vật của mình, nhân vật duy nhất của ông. Nhân vật độc nhất trong toàn bộ Thiên Hạ Vô Song game, do chính ông tạo ra.

Ngoài trời mưa ngày một to hơn. Sấm rền, rạch trời đêm. Người trung niên vẫn tiếp tục viết, tiếng gõ bàn phím đều đều. Chiếc bàn phím cũ, âm thanh lộc cộc vang vọng khắp phòng.

Xong rồi, hazzz.. đáng tiếc cũng chẳng thể dùng tài khoảng này để làm gì nữa. Họa hăm (ý là may thay) là chơi một lần. Vẫn còn hai phút, vào game xem lại lần cuối vậy.

Nói xong, người trung niên cảm thán rồi đeo kính VR vào. Đăng nhập. (kính thực tế ảo)

ĐÙNG!!!!!

Chớp rạch trời, bổ thẳng xuống căn phòng. Toàn bộ khu nhà bốc cháy dữ dội. Hôm sau, người ta tìm được một cái xác đã cháy xém bên trong toà nhà đổ nát. Trên đầu cái xác vẫn còn đang đeo kính VR.

Khẽ mở mắt, người trung niên bị chói bởi ánh sáng pha thẳng vào mặt. Khẽ nâng người dậy, người trung niên xoa xoa cái cổ của mình, vừa ngó nghiêng xung quanh. Chợt nhận ra, xung quanh mình là một cánh đồng cỏ rộng lớn. Xung quanh chỉ có màu xanh của cỏ, màu xanh của trời, màu trắng của mây.

Chợt, âm thanh máy móc vang lên trong đầu.

[đang cập nhật dữ liệu…]

[tiến độ 1%...28%...50%...79%...100%]

[đã cập nhật dữ liệu thành công. Xác nhận?]

Xác nhận??? à à, xác nhận … - trung niên nhân nghệch mặt ra.

[đã xác nhận, hệ thống đã mở]

Choáng!

Đầu của người trung niên đau nhói, thình lình một giao diện game mở ra trước mắt người trung niên.

===========

Tên: Lâm Chấn Dương.

Tuổi: 19.

Lv:1   Danh hiệu: không.

Máu: 100/100   mana: 60/60.

Tấn công: 70/70   phòng thủ: 40/40.

Tốc độ: 5m/s       bền bỉ: 40/40.

Kĩ năng chủ động: không.

Kĩ năng bị động: không.

Trang bị: thường phục trái đất [phế phẩm]

Tọa kĩ: không.

*bản đồ* *túi đồ* *của hàng*

===========

Bên cạnh giao diện nhân vật ấy là một dao diện khác với hàng ngàn câu lệnh lập trình đang nhích từng chút mà người trung niên nhìn vào liền nhận ra là những dòng lệnh mà bản thân đã lập trình cho nhân vật của mình.

- Cái này ... cái này là.... giao diện game??? Mình đang ở trong game??? Kì lạ. Nếu là trong game thì sao lại có giao diện lập trình game??? Rõ ràng là không thể nào xuất hiện, cho dù có quyền admin cũng không thể mở nó khi đang truy cập game mà??? Kì quái, quá sức kì quái. Khoang... Lâm Chấn Dương, chẳng phải là tên tài khoảng nhân vật của mình??? Cả tuổi cũng thế, mình rõ đã qua cái tuổi thanh niên rồi kia mà???

Người trung niên đã từng trải sự đời, thậm chí chẳng mấy thứ làm ông bất ngờ hay tò mò, nhưng bây giờ, mọi thứ với ông gần như trở nên thay đổi chóng mặt, nhìn xuống bàn tay mình, một bàn tay trắng mịn, khác xa với bàn tay to gân guốc lúc trước. Một cổ thân thể 1m65 thay cho một bộ thân cứ nhắc, một bộ đầu tóc đen thay cho cái đầu hói nữa trước. Quá lạ lẫm, quá sức phi thường. Không lẽ, ta xuyên nhưng mấy bộ truyện hồi trẻ hay đọc???

Tò mò, người trung niên đưa tay chạm vào giao diện nhân vật. Ngón tay nhỏ yếu xuyên qua màn hình... xuyên qua kìa!!! Kích động như một đứa trẻ. Nhưng, không chạm được, vậy làm sao dùng??? Tự hỏi trong đầu người trung niên ngồi bệch ra đất. Âm thanh máy móc lại vang lên lần nữa:

[giao diện dùng ý thức để thao túng, không cần động. Trừ bỏ bản thân, không ai có thể thấy, bất luận tu vi, bất luận đẳng cấp, bất luận hình thức, hết hảy bỏ qua.]

- Dùng ý thức thao túng??? Có ý tứ. Không ai nhìn thấy trừ bản thân??? Há vậy không ai biết được ta có hệ thống. Vậy có thể sống lại giấc mơ hồi trẻ chăng???

Ai mà chẳng một lần mơ về việc bản thân có sức mạnh phi thường, như siêu anh hùng trừ gian diệt bạo bảo vệ hào bình thế giới, hay một thân thần thông thăng thiên độn địa như  Tề Thiên Đại Thánh. Tất nhiên là có, và người trung niên này, ngày trẻ cũng từng mơ như thế.

- Nhưng không không không!!! Thật hoang đường, làm gì có chuyện đó. Xuyên qua há chỉ là tưởng tượng.

Liếc mắc sang bên cạnh, giao diện lập trình vẫn trôi nổi, và, người trung niên chợt nghĩ một ý nghĩ, nếu muốn biết thực hư thì thử xem là biết.

Ý niệm khẽ động, một loạt câu lệnh chạy ngay ngắn trên giao diện lập trình chèn vào mục tốc độ của nhân vật. Bên giao diện nhân vật mục tốc độ từ 50m/s lên 343m/s. Là tốc độ âm thanh. Sau khi lập trình xong, là phải thử, đối với lập trình viên là viết xong, phải chạy chương trình.

- Chạy nào.

Ngừời trung niên chạy.

Đau nhức, đúng 1 bước, đã ở rất xa vị trí ban đầu. nhưng là vô cùng đau nhức. Tại sao lại đau tới thế??? Câu trả lời nằm ở mục bền bỉ. Bền bỉ đã giảm trở thành 0/40. Sự liên hệ giữa tốc độ và sức bền của một vật sống là không thay đổi. Sức bền cảng giảm, tốc độ cũng giảm theo. Dùng hết sức để bức tốc dĩ nhiên sẽ cạn kiệt độ bền, gây đau nhức cho các cơ. Đó là quy tắc vật lí không thể phá vỡ.

Người trung niên nằm rạp trên đất. Thể lực đã bị ngốn hết sạch không còn. Đàu óc choáng váng, cấp tốc suy nghĩ, không khó để một lập trình viên nhận ra lỗi sai của mình. Vỗi vã viết lệnh. Mục bền bỉ tăng lên : vô hạn. Vì quá vội nên người trung niên đã tăng nó lên vô hạn. Tại sao ư. Vì khi chìm vào giấc ngủ để hồi thể lực, ai biết được xung quanh nơi không người này, có hay không thú dữ. Tốt hơn là đừng ngủ.

Người trung niên trong hình hài thanh niên lật người lại. Khẽ ngồi dậy. Những vết thương do gió cắt gây ra từng đường rãnh sắt bén.

- Ra thế, phải tăng cả khả năng phòng ngự lên mới không bị thương.

- Khực... hahahahaha.... tuyệt vời, tuyệt vời, là thật, là thật.

Một tia sáng lóe lên trong đầu. người trung niên hét lên trong cơn cuồn vọng

- Từ bây giờ... ta ... sẽ là... Lâm Chấn Dương – danh chấn thiên hạ. Hahahaha.

Chương Tiếp Theo